Chương 25
Tam căn bản là không làm gì được, một mình gã không có nhiều khả năng có thể hoàn thành việc giết người rồi vứt xác, hiện trường có lẽ tồn tại người thứ ba.
Nên tách đàn em của gã ra thẩm vấn riêng.” Đàm Sử Minh vô cùng kinh ngạc, đứng từ xa nhìn Lại Tam, cánh tay trái suýt bị Giang Hàn Thanh bẻ gãy, yếu ớt rũ ở bên thân người, phải quan sát rất kỹ lưỡng mới có thể phát hiện ra điểm khác thường này.
Trong lòng Đàm Sử Minh sáng tỏ, hỏi Giang Hàn Thanh “Khi nãy cháu vì muốn xác định điều này mới ra tay với gã?” “Không phải.” Giang Hàn Thanh trả lời vô cùng thành thật “Cháu thật lòng muốn đánh gã.” Chu Cẩn “...” Giang Hàn Thanh không chịu đi bệnh viện, khăng khăng quay về nhà.
Chu Cẩn nhìn sắc mặt anh tái nhợt, cũng không đến tổ trọng án nữa, mà cùng anh quay về căn hộ.
Cô mở đèn ở huyền quan, lấy dép lê giùm cho Giang Hàn Thanh, nhỏ giọng hỏi anh “Cánh tay anh còn đau không?
Em giúp anh thoa chút thuốc.” Cổ họng Giang Hàn Thanh trượt lên trượt xuống, gật đầu, đi thẳng vào trong nhà tắm.
Chu Cẩn kéo anh lại, hỏi “Anh đi làm gì?” “Tắm rửa.” Chu Cẩn nhíu mày “Cánh tay anh cũng thành ra thế kia rồi, lại còn đi tắm?” “Trên người...” Giang Hàn Thanh có chút khó nhẫn nhịn được mùi vị tản mác từ trên người “Trên người dơ.” “...” Chu Cẩn đưa ngón tay cọ xát xương chân mày, không khỏi bật cười “Sao mà anh có lắm tật xấu thế hả?” Giọng điệu cô không giống trách cứ, khiến cho Giang Hàn Thanh có chút khó nắm bắt được tâm trạng của cô, anh cúi đầu, cẩn thận quan sát đôi mắt cong cong của cô.
Chu Cẩn đề nghị “Hôm nay anh đừng tắm, em lau người cho anh được không?” Cô nói thẳng thắn, khiến người ta khó bề hiểu sai lệch, nhưng Giang Hàn Thanh lại trở nên âm trầm, bầu không khí dần dần trở nên kiều diễm.
Chu Cẩn nhanh chóng cảm nhận được sự ngượng ngùng tế nhị, vội vàng giải thích “Không phải, anh đừng nghĩ nhiều, em không có ý nghĩ khác.” Khuôn mặt Chu Cẩn nóng bừng, cúi đầu không nhìn Giang Hàn Thanh nữa, hai tay đẩy anh từ sau lưng, giục anh ngồi lên giường.
Bị đẩy đi hai bước, Giang Hàn Thanh khăng khăng quay lại nhìn cô, trong giọng nói chứa ý cười nhàn nhạt, nói “Có thì cũng không sao, anh không để bụng.” Chu Cẩn ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen láy xinh đẹp của Giang Hàn Thanh, Chu Cẩn hiếm khi nhìn thấy anh cười, không ngờ anh cười lên một cái lại hết sức rạng rỡ ưu tú.
“...” Giang Hàn Thanh hơi nhướng mày, giống như nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng ghê gớm, anh nói “Chu Cẩn, em đỏ mặt rồi.” Chu Cẩn cắn răng “Anh im miệng.” Giang Hàn Thanh nghe theo, để mặc cho cô sắp xếp.
Chu Cẩn dựa vào lời hướng dẫn của anh lấy hòm thuốc ra, quỳ một chân trước mặt Giang Hàn Thanh, e dè rụt rè xắn tay áo của anh lên.
Trên cánh tay là một đường vết thương đỏ tím, nằm ngang trên lớp da thịt trắng trẻo của anh càng thêm dữ tợn.
Cô khẽ thở dài “Anh đau không?” Giang Hàn Thanh lắc đầụ Chu Cẩn thoa thuốc mỡ giúp tiêu vết bầm giúp anh, thuận miệng hỏi anh “Rất nguy hiểm, Giang Hàn Thanh, sau này anh đừng làm chuyện như thế này nữa.
Anh đuổi theo từ khi nào vậy?” Cả người Giang Hàn Thanh cứng đờ.
Chu Cẩn giống như nghĩ ra chuyện gì đó, bàn tay thoa thuốc ngưng lại, cô cau mày, nhìn Giang Hàn Thanh dò hỏi.
Anh