⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 27

Thành lại nhân nhượng thả chậm bước chân, vì vậy cũng vừa kịp bằng nhaụ Cô nghiến răng đưa ra lời hứa hẹn “Anh chờ đó cho em, em sẽ chứng minh cho anh xem.” ...
Nếu nói gặp lại Tưởng Thành một lần nữa mà nội tâm cô không dậy sóng, nhất định là giả dối.
Càng hận, càng chứng minh cô càng quan tâm.
Cô không có cách nào chứng minh cho Giang Hàn Thanh thấy sự bàng quang của chính mình, lựa chọn đứng dậy rời đi, nhỏ giọng nói “Em đi lấy khăn lông.” Giang Hàn Thanh không nhịn được, bắt lấy cổ tay Chu Cẩn.
Anh rũ mắt, đè nén hơi thở gấp gáp vì ham muốn khi nãy xuống càng lúc càng sâu, càng lúc càng chậm.
Giang Hàn Thanh nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, lấy lại sự kiềm chế, nói lời xin lỗi với Chu Cẩn “Anh thu hồi lại những lời nói lúc nãy.” Chu Cẩn chọn né tránh vấn đề liên quan đến Tưởng Thành, một là không muốn Tưởng Thành lại đến quấy phá long trời lở đất cuộc sống của cô, hai là càng không muốn lừa dối Giang Hàn Thanh.
Nhưng người đàn ông ở trước mắt cô, rõ ràng anh tuấn nho nhã, vừa giàu có vừa biết tiết chế, đồng tử vào lúc này chất chứa ánh sáng trong trẻo, lồng ghép một tầng mỹ cảm vô cùng hỗn loạn.
Chu Cẩn có mong muốn bảo vệ bẩm sinh, huống hồ người ngày thường bình tĩnh tới độ tâm trạng hiếm thay đổi như Giang Hàn Thanh, phàm là chỉ cần lộ ra một chút yếu ớt và vô tội, Chu Cẩn đã muốn nhanh chóng nâng niu anh.
Thế này chưa thể gọi là yêu, chỉ là bản tính trời sinh của cô như vậy.
Giang Hàn Thanh là chồng của cô, bây giờ bị thương vì cứu cô, cô ít nhất có thể chứng minh, cô sẽ không phụ lòng anh, cho nên Chu Cẩn ôm cổ Giang Hàn Thanh, quay lại hôn anh.
Đôi môi mềm mại ấm áp, khẽ chạm vào môi Giang Hàn Thanh một chút, rồi lại hôn lên gương mặt anh.
Quá bất ngờ không kịp đề phòng, Giang Hàn Thanh sững sờ, ngón tay níu chặt drap giường trong vô thức, bả vai run lên rất nhẹ.
Nụ hôn của phụ nữ không giống với đàn ông, không có tính chiếm đoạt dũng mãnh, cũng không mang cảm xúc trầm lắng sâu sắc.
Nụ hôn của Chu Cẩn dịu dàng, quyến luyến, vừa giống như làn nước, lại vừa giống tấm lưới, chờ đến khi anh kịp phản ứng bản thân đã bị vây kín thì cũng đã quá muộn màng.
Giang Hàn Thanh hơi hổn hển hụt hơi.
Chu Cẩn khụy gối quỳ trên giường, hai tay nâng gò má Giang Hàn Thanh, hôn anh một cách tinh tế kỹ càng.
Cô chiếm cứ quyền chủ đạo, giống như đang nếm món điểm tâm nào đó ngon miệng, đầu lưỡi lướt qua gò má lành lạnh trắng trẻo của Giang Hàn Thanh, đè nhẹ lên rái tai anh.
Giang Hàn Thanh nổi lên từng cơn kinh hãi, lỗ tai ngứa ngáy tê dại, sau lưng túa ra một lớp mồ hôi mỏng.
Anh không nhịn được nữa, cơ thể cứng ngắc rốt cuộc cũng khôi phục tri giác, giơ tay nắm lấy vòng eo Chu Cẩn, đẩy cô ra một khoảng cách ngắn “Chu Cẩn, em...” “Không phải anh muốn chứng minh sao?” Mặt cô đỏ tới tận mang tai, hơi thở nhẹ và ngắn.
Trước mắt là bầu ngực sữa trắng nõn của Chu Cẩn, đôi môi đỏ tươi, hơi thở nóng hổi phả trên gương mặt anh, hừng hực tới độ máu huyết anh đang sôi trào.
Vòng tay đang ôm Chu Cẩn vào người siết càng lúc càng chặt, vết thương trên cánh tay vẫn còn đau, nhưng đau cũng tốt, tốt nhất là đau khiến cho anh tỉnh táo và


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡