⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

ngồi thẳng trước bàn ăn và tập trung tiêu diệt bánh bao hấp.
Lúc ăn cơm, Chu Cẩn nhận được tin nhắn từ cấp trên rằng vụ án có tiến triển mới, vì vậy ăn được một nửa cô không ngồi yên nổi, nhấp nhổm muốn về cục.
Giang Hàn Thanh không tài nào giữ cô lại được nên dùng xe riêng đưa cô đi.
Vì đi ngược hướng trong giờ cao điểm, trên đường không bị kẹt xe.
Chưa đầy hai mươi phút sau, anh đã chở Chu Cẩn đến gần phân cục Nam Thành rồi.
Cô không chịu cho Giang Hàn Thanh chở đến cửa chính, một là bởi xe Giang Hàn Thanh hơi bắt mắt, hai là nếu để đồng nghiệp thấy thì cô sợ sẽ không gánh nổi mấy vụ hóng hớt mất.
Chu Cẩn vội vã chào Giang Hàn Thanh rồi chạy bay đi như trốn.
Giang Hàn Thanh chưa kịp cầm ô, chỉ đành nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi cô khuất khỏi tầm mắt.
Nhớ thuở nhỏ gặp Chu Cẩn lần đầu là khi anh theo bố chuyển đến Ngõ Chi Tử.
Bố ở cổng sân, đang gọi công nhân dọn ghế sofa thì thấy trong ngõ có một hàng trẻ con cầm chong chóng gió đủ màu, chạy qua chạy lại như điên.
Bố cười ha ha, vừa chỉ vào một cô bé đang búi tóc củ tỏi hai bên “Hàn Hàn, con đừng cứ suốt ngày ru rú trong phòng đọc sách nữa, ra ngoài chơi chút đi con.
Con thấy con bé kia chạy trông nhanh chưa kìa, hệt như Phong Hỏa Luân ấy ” Giang Hàn Thanh bật cười với tâm trạng vui vẻ.
Lúc này, Giang Hàn Thanh cũng nhận được một cuộc điện thoại, len lỏi qua màn hình, giọng nói khẩn cấp của người bên kia vô cùng phiền muộn và ngột ngạt truyền vào tai Giang Hàn Thanh.
Anh chống ô, kiên nhẫn lắng nghe, càng nghe anh càng chau mày sâu hơn.
...
Chu Cẩn đi tới tổ trọng án, đồng nghiệp Vu Đan đang chuẩn bị sẵn trong phòng họp.
Cô tới vừa giúp đỡ vừa hỏi “Điều tra được thân phận của người chết chưa?” Vu Đan mệt mỏi ngáp “Chưa, cả đêm hôm qua tôi xem camera suốt đó.
Nhưng mới vừa nhận được báo cáo khám nghiệm tử thi thôi, vết thương trên đầu người chết là do súng bắn.” “Vết thương do súng bắn?” Án mạng đã hiếm, vết thương do súng bắn còn hiếm hơn.
Chu Cẩn nghi ngờ “Không đúng, nếu do súng bắn thì sẽ dễ dàng khám nghiệm ra mới phải, sao phải chờ tới tận một tuần?” Vết thương do súng bắn rất đặc biệt, huống hồ nhiều khả năng viên đạn vẫn nằm trong hộp sọ của người chết.
Vu Đan nhìn cô một cách bí hiểm rồi nhỏ giọng “Tổ trưởng cũng hỏi y chang vậy nè, bên khám nghiệm tử thi đã so sánh, cô đoán xem là súng gì?” Ngón trỏ và ngón cái của Vu Đan nhẹ nhàng mở ra.
“Súng cảnh sát.” Tổ trưởng tổ trọng án Đàm Sử Minh nghe được câu nói đầu tiên của Chu Cẩn “Nghe nói đến súng cảnh sát rồi à?” Chu Cẩn gật đầụ Đàm Sử Minh nói rõ “Đã xác định, chính là nhóm súng bị mất trong ‘Vụ trọng án 8.17’ năm năm về trước.” Máu trên mặt Chu Cẩn khẽ nhạt đi, sắc mặt cô trở nên trắng bệch.
Cô vội vàng hỏi bằng một tông giọng khá cao chừng như đang kích động “Thật ạ?
” Đàm Sử Minh hiếm khi thấy cảm xúc cực đoan thế này trên gương mặt Chu Cẩn, là tro tàn nhưng trong tro tàn lại dấy lên ngọn lửa.
Ông lại gật đầu “Năm đó anh của em bất hạnh hy sinh trong quá trình vận chuyển súng.
Thầy biết năm năm qua em luôn điều tra nhóm súng mất tung tích này.” Vào ngày mười bảy tháng tám


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡