⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

mắt mờ mịt bắt tại trận.
Đôi mắt kia sau khi nhìn thấy anh thì lộ ra nụ cười bỡn cợt, “Làm sao vậy?
Phim khiêu dâm không thỏa mãn được anh à?” Ánh mắt cô lướt xuống dưới giữa hai chân anh, không biết chỗ đó đã phồng lớn từ bao giờ.
Động tác ngón tay của cô càng lúc càng phóng đãng, đầu ngón tay xoay vòng quanh huyệt nhỏ, như có như không chọc vài cái rồi lại tiếp tục đảo quanh.
Anh Hiền vẫn luôn quan sát Phó Thành, không bỏ lỡ nhịp thở càng ngày càng khác thường của anh.
Mục đích đã đạt được, cô bỗng chốc rút tay về, cười như không cười nhìn anh, “Rất thất vọng sao?” Phó Thành đột nhiên bừng tỉnh, bối rối và xấu hổ làm sắc mặt anh tái đi.
“Phó Thành, thật ra anh muốn nhìn tôi thọc ngón tay vào trong.” Cô dừng một lúc, sau đó ung dung nói “Hay là… anh muốn dùng đồ vật kia của mình cắm vào?” Anh định phủ nhận thì lại phát hiện cổ họng thít chặt, giọng nói như bị giấy nhám chà qua, bèn mím chặt môi lại.
Anh Hiền không cho anh thời gian để tự ghê tởm bản thân, đưa tay ra lệnh “Ôm tôi.” Anh không nhúc nhích nên giọng cô càng cứng rắn hơn “Tôi mệt rồi, ôm tôi lên.” Nói xong một chân giẫm lên đùi anh, chiếc váy vốn đã ngắn nay hoàn toàn không đủ dùng, huyệt ẩm ướt kia gần như muốn lộ ra.
Người đàn ông bỗng chốc đứng dậy, một tay ôm cô lên.
Anh Hiền hết sức vui vẻ, vòng tay ôm cổ anh, tiếp tục ra lệnh “Vào phòng tắm, tôi muốn tắm rửa, phía dưới dính ướt không được thoải mái.” Bước chân Phó Thành dừng lại, yết hầu chuyển động, hình như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì, ngoan ngoãn đưa cô vào phòng tắm.
Học được cách phản kháng bằng im lặng?
Anh Hiền cười thầm, gục đầu vào cổ người đàn ông.
Thân nhiệt của anh cao hơn người thường một chút, hơi nóng tỏa ra từ làn da của anh thiêu đốt khuôn mặt cô, còn có mùi xà phòng thoang thoảng.
Cô như phát hiện ra đại lục mới, lên tiếng trêu chọc “Có phải anh tắm rửa trước khi đến đây không?
Như thế là đã biết mình tới đây làm gì rồi.” Đôi tay Phó Thành siết chặt lại.
Anh không phủ nhận là mình có nghĩ tới.
Cô nói “Muốn anh” thì anh có thể suy nghĩ như thế nào đây.
Anh bị điên rồi nên lúc ăn cơm mới có thể nghĩ, có lẽ cô chỉ là một cô gái nhỏ bị chiều hư, thích chơi mấy trò đùa xấu xa mà thôi.
Nếu Anh Hiền biết được suy nghĩ này của anh thì chỉ sợ cười đến chết mất.
Bị chiều hư?
Cô gái nhỏ?
Hai từ này không hề có chút liên hệ nào với cô.
Cô là một người không có thời kỳ phản nghịch, từ ngày bắt đầu hiểu chuyện đã tính toán làm thế nào để trở thành người thừa kế của Tưởng thị.
Cô không hề có dấu hiệu gì báo trước mà cắn anh, hàm răng nhẹ nhàng nghiền làn da của anh, đầu lưỡi phối hợp liếm nhẹ.
Phó Thành cố hết sức xem nhẹ cảm giác vừa ngứa vừa tê ở trên cổ, một chân đạp cửa phòng tắm ra, lập tức buông cô xuống, giống hệt như cô là một củ khoai lang phỏng tay.
Anh Hiền cong mắt cười, hỏi “Anh sợ tôi à?” Phó Thành không để ý tới cô, lập tức xoay người đi thì nghe thấy cô nói “Mở nước đi, lạnh chết mất.” Bước chân đang rời đi cứng lại, im lặng trở về mở nước.
Anh Hiền khẽ nhướng đuôi mày, cười cười không rõ là ý gì.
Anh sẽ không cho rằng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡