Chương 4
lạnh, so với việc xã giao thì càng giống như tới bắt khách boom hàng hơn.
Vốn dĩ trò khôi hài nho nhỏ này đã kết thúc, không ngờ rất nhanh sau đó hai người lại trở thành tâm điểm.
Người đàn ông bắt lấy cánh tay của cô gái, kéo thẳng một đường ra khỏi sảnh tổ chức tiệc, trên mặt còn xuất hiện hai vết máu mới mẻ vô cùng bắt mắt.
Cô gái vừa đi vừa giãy giụa, tuy không dám giãy mạnh nhưng biểu cảm vặn vẹo, rõ ràng là đang nén cơn tức.
Anh Hiền để ý thấy, hình như dưới cánh mũi của cô ta có dính chút đồ vật.
Đang còn nghi hoặc thì bên cạnh đã có người giải đáp khúc mắc cho cô.
“Cô Tưởng, cô quen cô Từ sao?” Anh Hiền lắc đầụ Một người khác nói tiếp “Là con gái út của cổ đông Từ tập đoàn Hoa Dương, Từ Á Vi phải không?
Thiếu chút nữa tôi cũng không nhận ra luôn đấy, còn người kia là ai nhỉ?” “Có lẽ là vệ sĩ mới của cô ta.” “Vệ sĩ?
Nhìn không giống lắm.” Đúng thật là không giống, vệ sĩ thường phải là người có vẻ ngoài bình thường, không thể dễ dàng để người khác nhớ mặt, chỉ riêng điểm này thôi anh đã không đủ tiêu chuẩn rồi.
“Đúng vậy, nghe nói trước kia là bộ đội đặc chủng, còn từng tham gia nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở nước ngoài.” “Gìn giữ hoà bình?
Có nói quá không vậy?
Chẳng lẽ cổ đông Từ nhận được thư tống tiền?” “Haiz, cô không biết sao?
Cô Từ này ra nước ngoài nhiễm thói hư tật xấu, bị nhốt ở trong nhà hơn hai năm không gặp ai.
Bây giờ có thể đi ra ngoài hoạt động thì chắc là cai được rồi, còn chuyện vệ sĩ thì hẳn là cổ đông Từ lo lắng những bạn bè lúc trước của cô Từ lại đến quấy rầy cô ta.” “Cô nói là m.a t.úy… Thứ này mà cô ta cũng dám chạm vào, lá gan cũng lớn thật đấy.” “Ai nói không phải.” Anh Hiền lẳng lặng nghe, đại khái đã đoán được chuyện gì xảy ra Cô Từ không nhịn được, có lẽ từ lúc bắt đầu đã tính chuyện mượn cơ hội được đi ra ngoài hoạt động để hút một hơi, vốn tưởng rằng trốn vào trong toilet nữ là không có sơ hở, không ngờ vệ sĩ mới lại công chính nghiêm minh.
Có điều, nhờ phúc của cô Từ mà tiệc tối năm nay lại thú vị hơn so với năm kia một chút.
Anh Hiền cười cười, vứt hai người ra sau đầụ Hai tháng sau, Anh Hiền đang tăng ca ở trong văn phòng thì bỗng nhiên nhận được điện thoại của Anh Tề.
“Chị Chị nhất định phải cứu em, việc này mà để bố biết thì em xong đời luôn.” Giọng nói của cậu ta hoảng loạn, nói năng cũng lộn xộn.
Mẹ của hai người đều là Trần Phong, là chị em ruột chân chính nhưng cũng không quá thân thiết, nếu không cùng đường bí lối thì cậu ta cũng sẽ không gọi điện cầu xin cô.
“Làm sao vậy?” Anh Tề ấp a ấp úng “Nói qua điện thoại không tiện.” “Cậu đang ở đâu?” “Ở nhà, em đang ở nhà.” “Được rồi.” Anh Tề đã sớm đứng đợi ở trước phòng cô, khi nhìn thấy cô thì suýt nữa đã bật khóc.
Không lâu trước đây, cậu ta quen một cậu ấm tên là Lục Hiên ở trong một buổi tiệc.
Lục Hiên nói thẳng là thích xe của cậu ta, vừa lúc Anh Tề cũng muốn kéo quan hệ với anh ta nên lập tức hào phóng đưa xe cho anh ta mượn đi.
Trên danh nghĩa là mượn nhưng trên thực tế là cho luôn.
Nhà học Lục làm chính trị, không thể quá phô trương, xe để lại dưới