⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

thứ nhất chính là uống cà phê.
Cậu ta ở dưới lầu chờ đến 6 giờ rưỡi cũng không thấy cô xuống nên đi lên xem.
“Cậu nghe thấy hết rồi à?” Anh Thận hào phóng gật đầu “Từ tối hôm qua em đã biết rồi, anh tư làm ra động tĩnh lớn như vậy, không biết cũng khó.” Cậu ta biết cô đang lo lắng cái gì, nói “Những người khác đều không ở nhà, bố không về, dì Đỗ đưa theo em út về nhà mẹ đẻ, chỉ có em ở đây.” Anh Hiền âm thầm thở ra một hơi.
Anh Thận thận trọng nhắc lại một lần “Chị ba, chị không nên cứu cô ta.” Cô đương nhiên biết một khi Phó Chi tỉnh lại thì sẽ có bao nhiêu phiền toái, cho nên khi Kha Nhụy hỏi cô có cứu hay không, cô mới do dự lâu như vậy.
Anh Hiền rũ mắt, lông mi che đi đôi đồng tử khó phân biệt được cảm xúc, “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp.” Cậu thiếu niên lại cười “Trong nhà chỉ sợ chỉ có mình chị sẽ nghĩ như thế thôi.” Cậu ta mới mười chín tuổi, ngũ quan còn sót lại một ít nét trẻ con, cười rộ lên thì càng khó phân biệt ra nam nữ.
“Cà phê ở đây, lạnh rồi thì đừng uống nữa, xuống lầu em lại pha ly khác cho chị.” Dặn dò hai câu, Anh Thận để cái ly xuống rồi rời đi.
Nhìn bóng dáng cao gầy của cậu thiếu niên, Anh Hiền bừng tỉnh, nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy cậu ta vào mười mấy năm trước.
Lúc Anh Thận năm tuổi mới được Tưởng Chấn dẫn trở về, Trần Phong giận dữ, bà ấy nói tuyệt đối sẽ không nuôi con hoang thay người khác.
Trong nhà không ai muốn để ý đến cậu ta, cậu ta yên lặng ngồi ở trên sô pha ở sảnh ngoài.
Cô thấy cậu ta đáng thương nên bảo cậu ta tới ăn trái cây, bé trai nhảy xuống khỏi sô pha chạy tới nắm lấy tay cô.
Từ đó Anh Thận quấn quýt lấy cô, dần dần, hai người càng giống như là chị em ruột hơn là cô với Anh Tề.
Hiện tại, ngay cả Anh Thận cũng đã trưởng thành, trở thành người nhà họ Tưởng “đủ tư cách”.
Ngoài cửa phòng, đèn treo thủy tinh lớn treo từ trên trần của lầu ba rủ thẳng xuống sảnh lớn của lầu một, gạch cẩm thạch phản chiếu ra ánh sáng chói mắt, xán lạn nhưng lại không hề có sức sống.
Ánh sáng chói lóa kia giống như chiếc miệng rộng đầy răng sắc nhọn, cắn nuốt hết những người nhà họ Tưởng ở nơi này.
Tay chân nổi lên cảm giác lạnh lẽo khó có thể miêu tả, Anh Hiền không muốn nhìn tiếp, quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
– Không quá một giờ sau, Kha Nhụy lái xe xuất hiện, chở cô thẳng đến bệnh viện.
“Sếp, cô Phó cũng đã ra khỏi phòng phẫu thuật rồi, hiện tại đang ở trong ICU, bác sĩ cũng không chắc là cô ta có thể tỉnh lại được hay không.” “Anh trai của cô ta như thế nào?” “Không khóc cũng không ồn ào, ngoài việc hỏi bác sĩ về tình huống xong thì cũng không lên tiếng nữa.” Kha Nhụy vừa nói vừa đưa cho cô một folder, bên trong là các loại tư liệu tỉ mỉ kỹ càng về Phó Chi, một trang giấy đủ khái quát cả đời cô ta Cô gái nhỏ sinh ra ở trong một thị trấn bình thường không cam lòng với hiện tại, muốn dùng sắc đẹp để đi ra ngoài thế giới, sau khi tới Kinh Châu mới phát hiện sắc đẹp ở chỗ này cũng không hề hiếm lạ.
Mà anh trai của cô ta là Phó Thành lại lựa chọn một con đường tương phản 18 tuổi nhập


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡