Chương 20
bị đặt trên lò lửa, từng tấc da thịt đều nóng bừng, hơi thở nặng nề, cảm giác như máu trong huyết quản đang lục bục sắp sôi trào vậy.
Cô đi vệ sinh mấy lượt mà vẫn không đỡ, lờ mờ suy đoán có thể là món xiên nướng ăn tối qua có vấn đề.
Cô mở đèn đầu giường, lấy điện thoại, đầu váng mắt hoa gửi tin nhắn cho Phương Nhuế Gia Yinnn Cậu có bị đau bụng hay sốt không?
Mình nghi ngờ có thể là món xiên nướng tối qua không sạch sẽ.
Không nhận được hồi âm, cô đoán khả năng Phương Nhuế Gia không bị làm sao.
Cô đứng dậy mặc áo khoác, sắc mặt tái nhợt gọi taxi đi đến bệnh viện cấp cứụ Phòng truyền dịch đêm khuya vô cùng yên tĩnh, chỉ lác đác vài người ngồi trên hàng ghế dài, phần lớn đều có người đi cùng, chỉ có cô là lẻ loi một mình.
Không gian yên tĩnh, dịch thuốc lạnh lẽo chảy xuôi vào mạch máụ Thẩm Từ Âm dựa vào lưng ghế cứng, ngẩn ngơ một lúc, đầu óc choáng váng khiếp cô gần như ngủ thiếp đi.
Chỗ ngồi của cô gần cửa ra vào sảnh lớn, có thể nghe thấy rất rõ tiếng người qua lại.
Đây là vị trí cô cố ý chọn, đủ ồn để cô không dễ dàng chìm vào giấc ngủ, tránh việc không chú ý hết thuốc dẫn đến máu bị chảy ngược.
Ở một mình lâu ngày, kinh nghiệm sống cũng trở nên phong phú hơn nhiềụ Điện thoại đột nhiên đổ chuông, làm phiền đến những người đang nghỉ ngơi trong phòng.
Những cái nhìn trách móc đồng loạt quét tới khiến Thẩm Từ Âm hoảng sợ, vội vàng mở máy nghe, nghĩ thầm không biết ai lại đi gọi cho cô vào lúc 3 giờ sáng.
“Xin chào.” “Đang ở đâu?” Giọng nói của Ngôn Chiêu hơi khàn, nghe không rõ lắm, nhưng Thẩm Từ Âm rất quen thuộc với giọng điệu này, mỗi lần anh mới ngủ dậy đều như vậy, người lúc nào cũng uể oải, mệt mỏi.
Cô sửng sốt một lúc, không hiểu gì “Cái gì cơ?” “Không phải em bị đau bụng với sốt à?
Đi bệnh viện chưa?” Đầu bên kia truyền đến tiếng thay quần áo sột soạt, Thẩm Từ Âm nhíu mày hỏi “Sao anh biết?” “Em gửi Wechat cho tôi, vừa mới đọc được.” Tiếng bước chân đi lại vang lên, tiếng kim loại va chạm lanh lảnh, là tiếng anh lấy chìa khóa xe “Em đang ở đâu?” Gửi WeChat?
Thẩm Từ Âm nhìn điện thoại, lúc này mới phát hiện vừa rồi khi định gửi tin nhắn cho Phương Nhuế Gia, vì quá khó chịu nên mắt cô bị mờ một lúc, thế nào lại thành nhắn nhầm vào khung thoại của Ngôn Chiêụ Vốn dĩ WeChat của cô không có nhiều người thân thiết để tám chuyện.
Mấy ngày nay vì thường xuyên liên lạc với Phương Nhuế Gia, cô đã quen với việc mở ứng dụng lên là thấy tin nhắn của cô ấy đầu tiên.
Không ngờ sau khi thêm Ngôn Chiêu, anh lại trở thành người cuối cùng cô liên lạc, vững vàng nằm ở vị trí đầu tiên, vậy nên cô mới vô tình bấm nhầm.
Cứu mạng, lần này to chuyện rồi.
“Xin lỗi, tôi gửi nhầm.” Cô xấu hổ giải thích “Tôi định gửi cho bạn, nhưng không nhìn rõ nên mới….” “Đang ở đâu?” Ngôn Chiêu phớt lờ câu giải thích của cô, hỏi lần thứ ba.
Thẩm Từ Âm cảm giác hơi thở mình cũng nóng bừng, trả lời khô khốc “Tôi ổn, bạn của tôi đang ở đây chăm sóc rồi.” Nhưng xung quanh ghế ngồi trống không, đâu còn người nào khác.
Ngôn Chiêu nhấn thang máy, nhẹ nhàng nói “Thẩm Từ Âm, nhiều năm như vậy rồi mà em vẫn không giỏi nói dối chút nào.” Tay đang cắm kim truyền đặt trên