⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 25

ký gật đầu, vỗ vai người đàn ông bên cạnh, ra hiệu anh ta có thể bắt đầu nói rồi.
Người đàn ông gây chuyện hôm trước kể từ khi nhìn thấy Thẩm Từ Âm đã không nói lời nào, nghiến chặt răng, vẻ mặt không phục nhưng lại bất lực.
Mấy lần anh ta định mở miệng nhưng đều thất bại, bị thư ký tốt bụng nhắc nhở “Xin hãy nhanh chóng.” Người đàn ông nhắm mắt lại, chửi một câu tục tĩu, sau đó nói “Tôi xin lỗi.” Anh ta nói từng chữ từng chữ, gần như là rít ra từ kẽ răng “Ông đây không biết cô là người……” Chữ “người” chìm nghỉm trong đôi môi mím chặt của anh ta “Lần này ông đây đụng phải chỗ cứng , ông đây nhận.
Sau này không dám nữa.” 踢到铁板 Câu văn này thường được dùng để chỉ những trường hợp người ta cố gắng làm một việc gì đó nhưng lại gặp phải sự phản kháng, ngăn cản hoặc thất bại.
Thư ký bổ sung “Cô có hài lòng với lời xin lỗi này không?” Thẩm Từ Âm hỏi “Anh chỉ xin lỗi tôi thôi sao?” Sắc mặt anh ta biến đổi “Mẹ kiếp cô có ý gì?” Thư ký nhắc nhở “Cẩn thận lời nói.” Thẩm Từ Âm gọi điện cho Tiểu Thịnh “Tiểu Thịnh, em xuống sảnh tầng một đi.” Hai phút sau, Tiểu Thịnh tung tăng chạy đến “Chị Âm Âm, sao thế ạ?
Chị mời em đi uống cà phê ạ?” Nụ cười trên mặt cô ấy ngay lập tức biến mất khi nhìn thấy khuôn mặt của người đối diện.
Thẩm Từ Âm nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô ấy, kéo cô ấy ngồi xuống bên cạnh “Cũng xin lỗi cô ấy đi.” Người đàn ông đập bàn đứng dậy “Cô đừng được voi lại đòi tiên ” Thẩm Từ Âm lại nhìn về phía thư ký, anh ta đẩy gọng kính lên, gật đầu “Đúng vậy, cô gái này cũng là người bị hại.” “Mẹ kiếp… Mấy người chơi ông đây……” Giọng người đàn ông run rẩy vì tức giận, nhưng không thể làm gì khác, anh ta nặng nề ngồi xuống, đối mặt với Tiểu Thịnh, cắn răng nói “Xin lỗi.” Thẩm Từ Âm hỏi “Sau này còn quấy rối cô ấy nữa không?” “Con mẹ nó cô đang huấn luyện chó đấy à?” Người đàn ông bị thư ký liếc nhìn, bực bội vò đầu, lớn tiếng nói “Không, được chưa.” “Cuộc gặp mặt xin lỗi” kết thúc, người đàn ông như thể bị xúc phạm nặng nề, quay đầu bỏ đi.
Thư ký mỉm cười nói “Xin lỗi cô.
Bởi vì giám đốc Ngôn đã nói không muốn dùng bất kỳ phương thức riêng tư nào để làm phiền cô, cho nên chúng tôi chỉ có thể làm như vậy.
Lần này giám đốc Ngôn đích thân gọi điện cho giám đốc Từ, hai người họ vốn có quan hệ rất tốt, hy vọng cách xử lý của chúng tôi có thể khiến cô hài lòng.” Sau khi tạm biệt thư ký, hai người đứng yên tại chỗ, Tiểu Thịnh vẫn còn hơi choáng váng “Em không nằm mơ chứ?
Anh ta thật sự xin lỗi em sao?
Lần trước khi nghe nói về sau anh ta sẽ trả thù chị, mấy ngày liền em đều ngủ không ngon.” Thẩm Từ Âm nói “Không sao.” Tiểu Thịnh bật khóc nức nở, nói lắp bắp “Tại sao anh ta lại xin lỗi chúng ta vậy ạ?
Giám đốc Từ là ai?
Giám đốc Ngôn là ai nữa?” Thẩm Từ Âm lảng tránh câu hỏi, đáp “Em đi lên trước đi, lớp trang điểm sắp lem rồi này.” Nhìn bóng lưng Tiểu Thịnh khuất dần, Thẩm Từ Âm tiến lên hai bước, do dự hồi lâu rồi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Ngôn Chiêu “Cảm ơn.” Năm phút sau, Ngôn Chiêu trả lời “?” Cô nhắn lại giải thích “Hôm nay người nhà họ Từ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡