Chương 22
chút.
Vẻ ngoài cũng khá đẹp trai, theo lời Liễu Khinh Khinh chính là hoàn toàn có đủ tư cách để tham gia vào nhóm của bọn họ.
“Xin chào, tôi tên là Thiện Yên Lam.” Cô lịch sự chào hỏi.
“Tất nhiên là tôi biết cậu rồi, cậu là học sinh nổi tiếng vừa mới chuyển tới mà.” Lý Ngũ Kỳ rất hoạt bát, cười nhìn cô, nói “Lị Sa từng kể về cậu cho tôi nghe, trước kia tôi mới chỉ thấy ảnh của cậu, giờ cuối cùng cũng được nhìn thấy người thật rồi.” Trong mấy hôm chuyển tới trường học này, Thiện Yên Lam đã quen với việc các học sinh xung quanh liên tục nhắc đến lời đồn, người thật và ảnh chụp, vậy nên cô nghe lời này rồi cũng chỉ cười xòa cho qua.
Liêu Lị Sa đột ngột thò người qua, khoác lấy tay Thiện Yên Lam, trên khuôn mặt xinh đẹp là nụ cười tươi tắn “Cậu có ăn cay được không?” Thiện Yên Lam gật đầụ “Thế thì tốt quá, chúng ta đi ăn món Hàn đi.” Thật ra ăn gì cũng không quan trọng, Thiện Yên Lam đi theo bọn họ, giờ tan học vốn chưa tới giờ cơm tối, nhưng có vẻ như bọn họ đều không băn khoăn chuyện này, cứ muốn ăn thì ăn, muốn chơi thì chơi.
Tới quán ăn, mấy người họ ngồi xuống gọi món.
Liêu Lị Sa chống cằm nhìn Chung Việt “A Túc đâu rồi?” Không chờ Chung Việt trả lời, chiếc chuông treo ở rèm cửa của quán vang lên tiếng “đinh đang”, ngay sau đó, một người vóc dáng cao lớn xuất hiện ở cửa.
“Đang gọi tôi à?” Thiện Yên Lam ngẩng đầụ Tóc ngắn và đen nhanh, ngũ quan tuấn tú, đôi mắt hẹp dài và hơi nhếch lên, con ngươi sâu như hố đen vô tận, gần như vừa chạm phải ánh mắt anh là sẽ không thể dời mắt đi được.
Sống mũi anh cao thẳng, cánh môi đầy đặn hơi cong lên.
Cô biết tại sao Ngô Ca lại có phản ứng như vậy rồi.
Hai người chạm mắt, Thiện Yên Lam thấy Tống Túc nở nụ cười, nhìn cô chăm chú “Người mới à?” “Chẳng mấy khi tới trường, cậu có thể đừng tới muộn được không?” Liêu Lị Sa giả vờ tức giận, sau đó lại gọi Tống Túc tới đây ngồi xuống “Cậu ấy chính là Thiện Yên Lam, chắc là cậu đã nghe thấy tên cậu ấy rồi đúng không?” “Ồ…” Giọng Tống Túc lười nhác “Là cậu à.” Thiện Yên Lam gật đầu với anh “Xin chào.” “Xin chào.” Tống Túc cười tủm tỉm, chống cằm nhìn cô, khoảng cách giữa hai người họ chỉ cách mỗi một mình Liêu Lị Sa “Có phải chúng ta vừa gặp nhau không?” Vừa dứt lời, mấy người còn lại đều nhất trí quay sang nhìn Thiện Yên Lam.
Thảo nào cô lại thấy giọng của Tống Túc nghe hơi quen, hóa ra giọng nam mà chiều nay cô tình cờ nghe thấy là anh.
Thiện Yên Lam mỉm cười “Vậy ư?
Tôi không có ấn tượng.” “Các cậu từng gặp nhau rồi à?” Liêu Lị Sa nhìn về phía Tống Túc.
Lúc này đồ ăn mà họ gọi đã được bê lên, Tống Túc tránh nặng tìm nhẹ “Đi ngang qua mà thôi.” Rõ là Liêu Lị Sa không tin, cô ta đang định hỏi tiếp thì Lý Ngũ Kỳ lên tiếng gọi cô ta “Lị Sa, cậu muốn ăn gì?
Để tôi gắp cho cậu nhé?” Liêu Lị Sa hừ lạnh, cầm lấy đôi đũa.
Liễu Khinh Khinh và Trương Kỳ Nhã không hé răng, chỉ có Chung Việt cười đùa với Tống Túc “Sao tự dưng cậu lại đến trường thế?” “Muốn tới thì tới thôi.” Anh ung dung đáp.
“Tới lúc sắp tan học, cậu căn giờ chuẩn quá.” Tống Túc hừ cười, uống một ngụm nước đá “Thế mới kịp giờ ăn cơm của mấy cậu chứ.”