⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 28

người ngoài, Thiện Yên Lam đã thân thiết với mấy người họ hơn rất nhiềụ Cô chưa bao giờ chủ động đến tìm bọn họ, chỉ trò chuyện thân thiết mỗi khi bọn họ tìm cô.
Nhưng trong mắt người khác thì đây lại là dáng vẻ hoà thuận vui vẻ.
Thiện Yên Lam không biết bọn họ có nhận ra điều này hay không, hoặc có lẽ họ chỉ chưa nói ra mà thôi.
“Hôm nay A Túc có tới không?” Trương Kỳ Nhã hỏi.
Liêu Lị Sa liếc nhìn điện thoại “Không thấy tới, gửi tin nhắn cũng không trả lời, chẳng biết cậu ấy đang làm gì nữa.” “Trong mấy người chúng ta thì cậu và Chung Việt thân với cậu ấy nhất còn gì.
Chung Việt cũng không liên lạc được à?” Chung Việt lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua “Đây đâu phải lần đầu Tống Túc không tới, có gì mà phải bất ngờ.” “Thích ghê, trường cũng mặc kệ.” Trương Kỳ Nhã dựa hẳn vào người Thiện Yên Lam “À mà chuyện studio lần trước thế nào rồi?” Có thể thấy rõ rằng Chung Việt ngập ngừng một chút.
Trương Kỳ Nhã lập tức hiểu ra, tức phát điên mà muốn đi lên đánh Chung Việt “Vậy mà cậu lại quên mất chuyện này ” Chung Việt cười ha hả “Sao lần trước cậu ấy tới mà cậu không hỏi?” “Tôi…” Mặt Trương Kỳ Nhã vừa trắng vừa đỏ, giống như cơn tức đã xông lên tận óc “Là do cậu đồng ý với tôi trước.” “Được rồi được rồi, tôi sẽ hỏi giúp cậụ” Chung Việt trấn an.
Thiện Yên Lam mỉm cười nhìn bọn họ đùa giỡn.
Cô dời mắt, vô tình nhìn thấy màn hình điện thoại của Liêu Lị Sa.
Cô đang định nhìn sang chỗ khác thì Liêu Lị Sa bỗng quơ quơ điện thoại ngay trước mặt cô “Tôi quên mất tiêụ Cậu cho tôi WeChat đi, để tôi kéo cậu vào nhóm.” Thiện Yên Lam gật đầu “Để tôi vào lớp lấy điện thoại.” Cô thêm WeChat với bọn họ, còn vào trong nhóm.
Nhóm chat có tất cả sáu người, thêm Thiện Yên Lam là bảy.
Quả đúng như lời Ngô Ca nói, sáu người bọn họ vẫn luôn chơi thân với nhaụ “Thôi, sắp vào học rồi, hẹn trưa gặp nhé.” Liêu Lị Sa buông tay, rời đi cùng với những người khác.
Thiện Yên Lam trở lại phòng học, Âu Dương Lộ và Ngô Ca lại thò sang.
Âu Dương Lộ thần bí nói “Yên Lam, có phải Chung Việt thích cậu hay không?” “Hả?” Động tác kéo ghế của Thiện Yên Lam hơi ngừng lại, cô ngạc nhiên nhìn cô ấy.
“Nói thật thì biểu hiện có hơi giống, nhưng hình như Chung Việt đối với ai cũng đều như vậy.” Ngô Ca ngồi trước Thiện Yên Lam, nghiêm túc phân tích.
Thiện Yên Lam tán đồng gật đầu “Đúng là cậu ấy đối xử với ai cũng tốt hết.” “Thật vậy chăng?” Âu Dương Lộ không tin mấy “Nhưng ánh mắt Chung Việt nhìn cậu…” “Chắc là vì mắt cậu ấy là mắt đào hoa, nhìn ai cũng có vẻ đa tình.” Thiện Yên Lam bất đắc dĩ cười, bảo bọn họ về chỗ “Tớ sẽ không yêu đương, chúng ta cùng nhau cố gắng học tập, được không?” Trước khi đi, Ngô Ca và Âu Dương Lộ đều không nhịn được cười “Đúng là học sinh ngoan.” Tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên, Ngô Ca, Âu Dương Lộ và Trần Sảng Nhi cùng nhau đi đến nhà ăn.
Một lát sau, mấy người nhóm Liêu Lị Sa đi xuống.
Thiện Yên Lam đi đến chỗ họ, tò mò hỏi “Khinh Khinh đâu rồi?” “Cậu ấy đi ăn cơm với ba mẹ rồi.” Trương Kỳ Nhã khoác tay cô, cười hì hì nói “Đi thôi, chúng ta ăn đi Sukiyaki đi.” Liêu Lị Sa đi ở phía sau, mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Thiện Yên Lam dừng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡