⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 32

nhăn dúm dó, tóc tai bù xù.
Thiện Yên Lam biết nữ sinh này, cũng đã gặp cô ấy hai lần nên lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô cau mày, vươn tay với cô ấy “Xin lỗi, là tại tôi chặn đường của cậụ” Bầu không khí bỗng lặng ngắt như tờ, mọi người đều nhìn về phía này.
Bả vai nữ sinh đó run rẩy, hình như cô ấy đang khóc, nhưng lại không có âm thanh gì.
Thiện Yên Lam ngồi xổm xuống, kéo tay cô ấy “Cậu có ổn không?” “Tôi…” Cô ấy khó khăn lắm mới dám mở miệng nhưng lại bị giọng nói chanh chua phía sau ngắt lời “Đàn em chuyển trường, sao lại là cô thế hả?” Ánh mắt Thiện Yên Lam nặng nề, cô quay đầu lại.
Cô biết hai nữ sinh đang đi tới, bọn họ chính là hai người bắt nạt nữ sinh này lần trước.
Hai người đó vẫn trang điểm xinh đẹp, bọn họ đi đến trước mặt Thiện Yên Lam, lập tức mạnh tay kéo nữ sinh kia dậy, choàng một tay qua vai cô ấy, cười nói “Ê, Lý Hân Vãn, đụng vào người khác mà không biết xin lỗi à?” Bầu không khí chợt trở nên đông cứng, Thiện Yên Lam còn chưa mở miệng đã nghe thấy giọng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn của Liêu Lị Sa “Mấy người có thể đừng làm trò trước mặt tôi được không hả?” Nữ sinh kia dừng một lát, mấy chục đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô ta, cô ta cắn răng cười “Chẳng phải là cậu cũng rất thích xem à?” “Thế thì cũng phải nhìn tình hình, sao cứ nhất định phải là bây giờ?” Liêu Lị Sa cười nhạo.
Thiện Yên Lam không cho bọn họ cơ hội trò chuyện tiếp mà bất chợt xen lời “Cô buông cậu ấy ra trước đã được không?” Nữ sinh kia đang định mở miệng, nghe thấy lời Thiện Yên Lam nói thì dừng lại, nhìn qua “Cô quản hơi nhiều rồi đấy.” Nữ sinh bị bắt nạt vẫn luôn cúi đầu, bả vai khẽ run rẩy, nhìn như không dám mở miệng.
Thiện Yên Lam nhíu mày, trầm giọng “Sắp vào học rồi, buông ra đi.” “Ê, cô là cái thá gì…” “Về phòng học đi.” Giọng nói nằm ngoài dự đoán vang lên, Chung Việt đứng sau lưng Thiện Yên Lam, cười bảo “Có việc gì lần sau lại nói, hiện tại đến giờ vào học rồi.” Nữ sinh kia chép miệng, buông tay, không cam lòng mà rời đi.
Thấy cuối cùng cô ta cũng đi, Thiện Yên Lam nhìn về phía nữ sinh vẫn đang đứng tại chỗ “Bạn này, cậu…” “Yên Lam.” Chung Việt vỗ vai Thiện Yên Lam, cười nhìn cô “Không phải là cậu muốn đi đến văn phòng giáo viên à?” Cô ngẩn người, một lát sau mới cười nhạt “Giờ tôi đi đây.” Thiện Yên Lam sửa sang tập tài liệu, động tác thực nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng khi đi ngang qua nữ sinh kia, cô nhỏ giọng nói “Đi cùng tôi đi.” Dưới ánh nhìn chăm chú của đám đông, Thiện Yên Lam đi, nữ sinh kia cũng đi.
Người thông minh đều biết cô ấy đang đi cùng với Thiện Yên Lam.
“Ha?” Tiếng mỉa mai của Liêu Lị Sa đột ngột vang lên “Đang làm trò gì vậy không biết, phổ độ chúng sinh đấy à?” Chung Việt im lặng nhìn bóng dáng Thiện Yên Lam, khóe miệng cong cong.
Sau khi đưa tài liệu, cô đưa cô gái đó đến phòng y tế.
“Cậu… Không đi học à?” Cô gái do dự hỏi.
Thiện Yên Lam mỉm cười dịu dàng “Tôi chỉ đưa cậu đến đây thôi rồi sẽ quay lại lớp ngay.” Cô ấy càng cúi đầu thấp hơn.
“Tôi là Thiện Yên Lam, cậu là Lý Hân Vãn phải không?” Một lúc sau cô ấy mới gật đầu, khẽ nói “Tôi biết cậụ” “Tôi nổi tiếng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡