⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

lớn phản chiếu mặt biển xanh thẳm.
Đèn chùm pha lê đã được bật sáng, nhìn từ xa như pháo hoa vàng rực lơ lửng trên mặt biển.
Xe lướt qua mặt đường nhựa ngoài bến cảng, Nguyễn Dã ghé đầu vào cửa sổ xe, mắt tròn xoe nhìn lại phía saụ Cô vừa trông thấy một chiếc siêu du thuyền đang đậu trong bến, toàn thân trắng muốt, hùng vĩ đến mức khó mà đếm được có bao nhiêu tầng.
Muốn thốt lên, nhưng thấy Ứng Ẩn bên cạnh chẳng hề có phản ứng gì, cô đành nuốt ngạc nhiên vào lòng.
Cùng lúc đó.
Tại phòng nghỉ VIP trên tầng cao nhất, chủ nhân bữa tiệc nan Trần Hựu Hàm nan đang nghe điện thoại.
Giọng bên kia trầm thấp, lịch thiệp “Sắp mưa rồi.
Bên sân bay báo có thể có dông lốc, e là máy bay không bay được.” Trần Hựu Hàm khẽ cười lắc đầu “Đừng nói với tôi là anh vẫn còn ở Hồng Kông.” Vịnh Victoria ở Hồng Kông tấp nập khách du lịch, gió yên sóng lặng.
Từ nơi đó nhìn về, những tòa nhà chọc trời ở Trung Hoàn sát nhau như hàng rào, tạo nên đường chân trời nổi tiếng toàn thế giới.
Một trong những tòa nhà cao nhất, mang biển hiệu của Tập đoàn Thương Vũ, cao 463 mét.
Ít ai biết rằng, trong văn phòng giám đốc điều hành trên tầng cao nhất, có một bức tường kính nhìn ra đại dương.
Người đàn ông đang gọi điện đứng ngay trước mặt kính ấy, ánh biển sâu xanh phản chiếu dáng người anh ta.
Một con cá mập voi khổng lồ nhẹ nhàng bơi qua, làn nước mờ ảo khiến khuôn mặt anh ta trở nên lờ mờ.
Chỉ thấy anh nghiêng đầu châm thuốc, ngọn lửa sáng lên nơi kẽ tay, chiếu sáng hàng chân mày và đôi mắt rồi nhanh chóng lụi tắt.
“Vẫn ở Trung Hoàn, vừa họp xong.” Anh nhả khói thuốc, thói quen là gõ nhẹ phần tàn thuốc dưới ống điếu trắng mảnh.
“Máy bay không cất cánh được, thuyền lại đang ở cảng bên này, anh định đến tiệc đúng giờ bằng cách nào?” Trần Hựu Hàm hỏi.
Giọng cười bên điện thoại nhạt nhẹ, mang theo chút nhàn tản “Hóa ra tôi còn cần phải đúng giờ.” Cúp máy, trợ lý phụ trách quan hệ công chúng của buổi tiệc hỏi “Anh Thương hiện vẫn đang ở trụ sở chính?
Từ cầu Hồng Kông – Chu Hải – Ma Cao đến đây chẳng phải mất đến tám tiếng mới tới sao?” Trần Hựu Hàm không lo lắng.
Anh biết người đàn ông kia làm việc còn kín kẽ hơn mình.
Nói là đến trễ, nhưng thật ra chẳng qua là lời nói đùa.
Quả nhiên, hơn nửa tiếng sau, chiếc phi cơ Gulfstream G550 đặt tại sân bay đã ra đường băng, sẵn sàng xuyên qua cơn mưa giông để đến Ninh thị.
Trước cổng xoay của khách sạn, cửa xe điện Alpha cảm ứng bật mở, một chân đi giày cao gót từ trong tà váy satin đen hở ra, bước nhẹ lên nền đá cẩm thạch nan cộp một tiếng.
“Chào cô Ứng.” Lễ tân cúi người chào hỏi.
Ứng Ẩn bước xuống xe, chiếc túi dạ tiệc nhỏ gọn được giữ trước bụng.
Đợi vạt váy rũ xuống ngay ngắn, cô mới ngẩng mắt lên, lịch sự gật đầu với đối phương “Chào buổi chiềụ” Nguyễn Dã bước xuống từ phía bên kia, thấy đôi giày cao ngất của cô, lễ tân nhanh nhẹn chìa tay ra đỡ.
Ứng Ẩn đợi cô theo kịp, khẽ mỉm cười nói “Lần đầu dự tiệc, đừng căng thẳng.
Có gì không hiểu thì cứ tìm chị.” Nguyễn Dã biết mình được mời đến là nhờ vào địa vị và uy tín của Ứng Ẩn, cũng vì được quản lý xem trọng, muốn cô cọ xát thử thách.
Cô thật lòng muốn thể hiện cho tốt, nhưng rốt cuộc vẫn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡