Chương 5
của Tô Nam Tinh vang lên, là từ một số lạ.
Cô cho rằng đó là cuộc gọi của bên dự án A nên không dám nhấn từ chối, vì vậy đi ra ngoài nghe máy.
Kết quả là người bên kia lại gọi cô là cháu gái, “Tôi là chú Lý của cô, số tiền 100 nghìn tệ mà bố cô mượn tôi khi nào mới trả đây?” Tô Nam Tinh kinh ngạc, không ngờ chủ nợ của bố mình lại gọi điện thoại cho cô.
Ông ta còn nói “Bố cô đã cho tôi số điện thoại của cô, ông ta nói cô có tiền nên cứ gọi cô đòi nợ.” Tô Nam Tinh nghĩ Tôi làm gì có tiền?
Lương của một nhân viên tạm thời chỉ hơn ba nghìn tệ.
Cô phải làm việc quần quật suốt một năm qua, cuối năm chỉ thưởng thêm 20 nghìn tệ.
Tất cả số tiền đó đều trả nợ cho nhà hết rồi.
Ông ta lại đưa ra rất nhiều lý do, chẳng hạn như bố mẹ trong nhà cần tiền chữa bệnh, cô không thể không trả tiền.
Tô Nam Tinh hỏi tài khoản ngân hàng của ông ta với giọng sường sượng, ông ta nói “Tôi thêm WeChat của cô, cô chuyển khoản cho tôi là được.” Tô Nam Tinh cúp máy, gọi điện thoại cho mẹ mình.
Bây giờ cô thực sự không muốn nói chuyện với bố, sợ chất cồn trong rượu khiến cô không thể kiềm chế cảm xúc.
Sau khi xác định số tiền thiếu nợ chú Lý, mẹ cô ở đầu dây bên kia khẽ nói “Nếu con còn dư chút tiền thì trả cho chú Lý…” Ngoại trừ “Dạ”, Tô Nam Tinh không nói gì thêm, cứ thế cúp máy.
Sau đó, cô chuyển khoản năm nghìn tệ mà mình làm việc vất vả trong bốn tháng qua cho ông ta, vậy mà ông ta còn chê ít.
Đó cũng là lương tháng ba nghìn tệ mà Tô Nam Tinh phải nhịn ăn nhịn xài mới dành dụm được.
Cô quá mệt mỏi nên đã cho ông ta vào danh sách đen.
Cô đứng trên hành lang một hồi, đột nhiên cảm thấy mình không cần hận Từ Lương Tuấn có công việc tốt nên chia tay cô, càng không hận anh ta chê cô vì hoàn cảnh gia đình khó khăn của cô.
Vì quả thật gia đình cô không hề khá giả, cưới cô đồng nghĩa với việc phải giúp gia đình cô trả nợ.
Đối với nhiều hộ gia đình, hơn một triệu tệ không phải là số tiền nhỏ.
Món nợ lớn được đặt ra trước mắt, bất kỳ ai nghĩ đến việc kết hôn đều sẽ cân nhắc đến tình hình thực tế.
Vì vậy Từ Lương Tuấn không có lỗi.
Chẳng qua anh ta chỉ làm theo những gì số đông lựa chọn mà thôi.
Về phần mối tình bốn năm, tình yêu cũng không thể nấu ra cơm.
Cổ họng của Tô Nam Tinh nghẹn ngào đến khó chịu, tựa như có một vật cứng vướng trong đó, viền mắt hơi nóng lên.
Thế nhưng cô không thể khóc lóc, bây giờ không phải là lúc trút giận.
Cô đứng trên hành lang một hồi để đè nén cảm xúc, sau đó giả vờ điềm nhiên, cứ thế đi vào lại phòng riêng.
Có người hét to với cô “Đi ra ngoài lâu thế, muốn né rượu đúng không?
Thật là không thỏa đáng, phải phạt rượu ” Tô Nam Tinh lập tức cầm cốc rượu lên, uống cạn một hơi.
Bầu không khí sôi nổi hẳn lên.
Ngoại trừ Chu Dịch đi ra ngoài, 15 người trong phòng ban đều xoay vòng mời rượu Tô Nam Tinh.
Phương thức mời rượu đều rất đa dạng, chẳng hạn như “Tình cảm của chúng ta có sâu đậm hay không đều nằm trong cốc rượu này ”, “Tuổi tác của chúng ta bằng nhau, phải uống một cốc.” Dù sao cũng chỉ là uống rượu,