⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

Đang rửa thì nhân viên lại đẩy tới một xe ly rượu vang đỏ, dặn dò "Rửa xong chỗ này là hôm nay cô có thể tan làm rồi." Còn có cả tiền tăng ca.
Tần Xuân lau khô tay rồi nhận lấy.
Cô đã sớm không còn tư cách được nuông chiều hưởng lạc nữa.
Nếu không phải lúc trước có người giúp đỡ, e rằng hiện giờ ở trong nước cô đã bị người ta tìm đến trả thù cho tàn phế tay chân rồi.
Haiz.
Nghĩ đến những chuyện này là lại thấy phiền lòng.
Chào quản lý một tiếng, cô ra ngoài hít thở không khí.
Đứng ở góc phố đêm, cô châm một điếu thuốc.
Chưa hút được mấy hơi, điện thoại trong túi đã rung liên hồi.
Đây là số điện thoại trước khi cô ra nước ngoài, vẫn luôn tắt máy, gần đây mới mở lại.
Không ngờ hai kẻ tồi tệ trong nhà kia vẫn kiên trì tìm cô cho bằng được.
Ánh mắt cô lạnh dần, cuối cùng rít một hơi thuốc, dựa lưng vào tường nghe máy.
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói lanh lảnh "Mày điên rồi à?
Mày bỏ chạy rồi thì chúng tao biết làm sao?
Người nhà họ Cố đang tìm mày khắp nơi kìa Em trai mày tan học bị chặn đường mấy lần, sắp sợ chết khiếp rồi " Tần Xuân búng tàn thuốc, cười lạnh lẽo "Ồ, thế đã chết chưa?" "Cái con ranh này Nói lời đó không sợ bị sét đánh à?
Mau cút về đây cho tao, đi tạ lỗi với nhà họ Cố " Tần Xuân chán ghét nhíu mày "Xin lỗi, tôi không có ý định quay về." "Không về thì gửi tiền đây Bố mày huyết áp cao không đi làm được, trong nhà không có thu nhập rồi Đừng có một mình ở ngoài đó sung sướng, đồ ích kỷ " Giọng bà mẹ kế chói tai vô cùng.
Tần Xuân cuối cùng cũng cạn sạch kiên nhẫn, cô đưa điện thoại ra xa một chút, cố ý lên giọng "Bà hết tiền rồi à?
Vậy bảo con trai bà đi bán thân đi.
Lúc trước bà chẳng khuyên tôi như vậy sao, giờ cơ hội đến rồi đấy, đi mau đi." Không đợi đối phương kịp mắng thành tiếng, cô trực tiếp cúp máy, khóe môi nhếch lên một đường giễu cợt.
Vừa quay đầu lại, cô không kịp đề phòng mà bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Người nọ dường như đã quan sát cô từ lâụ Cách một con phố, chắc là anh không nghe thấy gì đâu nhỉ?
Nụ cười trên mặt Tần Xuân lập tức đông cứng.
Điếu thuốc giữa ngón tay vô tình cháy đến tận cùng, khiến cô đau đến mức khẽ thốt lên một tiếng.
Đúng lúc này một cơn gió thổi qua, cô xoay người bước nhanh trở lại nhà hàng.
Tư Nguyên Phong nhìn theo bóng lưng vội vàng rời đi của cô, băng qua đường, đi vào nhà hàng.
Trường của anh ở ngay gần đây, anh đến đây để ăn cơm.
Bước vào quán, người bạn đã ngồi sẵn ở vị trí, thấy anh vào thì giơ tay ra hiệụ Ánh mắt Tư Nguyên Phong thản nhiên lướt qua xung quanh, không thấy cô đâụ Rõ ràng cô vừa mới vào đây mà.
Trong hậu bếp, Tần Xuân nhìn đống bát đĩa chất cao như núi trước mặt, không hề do dự mà tăng nhanh động tác.
Cái vẻ muốn sớm rời khỏi đây hiện rõ mồn một nơi khóe môi mím chặt.
Khi cô rửa xong tất cả, bàn của Tư Nguyên Phong vẫn chưa đi.
Cô cẩn thận rửa tay mấy lần, thay áo khoác, giả làm khách hàng thong dong bước ra cửa.
Bên ngoài, Tư Nguyên Phong và bạn cũng vừa vặn đứng dậy.
Thấy Tần Xuân, ánh mắt anh hơi khựng lại.
Người bạn hỏi "Quen à?" Tư Nguyên Phong lắc đầu "Không hẳn."


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡