⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

một đường viền nhỏ dưới vạt áo, hai cái đùi rất trắng, đầu ngón chân lộ ra khỏi dép cuộn tròn, làm hắn không khỏi nhìn nhiều hơn hai cái.
Cô rất xấu hổ.
Nhưng hắn thì không.
“ Bị mất nước à?” Hắn chú ý tới thẻ nước trong tay cô.
Dưới lầu không có thông báo, hẳn là không phải mất nước toàn chung cư.
Trì Dao có nghĩ tới, cô cùng Giang Diễm ở cùng một tầng lầu, khẳng định không thể không chạm mặt.
Loại hành vi nhất thời xúc động mà cự tuyệt người ta của bản thân cô không gì khác chỉ khiến cho hai người lúc gặp nhau càng thêm khó xử.
Nhưng cô có chết cũng không nghĩ tới báo ứng sẽ đến nhanh như vậy.
Trên đầu tóc vừa ướt vừa nặng, còn có xu hướng nghiêng sang một bên.
Cô nâng tay đỡ lấy, cười gượng nói “Đúng vậy, tôi chuẩn bị đi ra ngoài thuê phòng ở tạm một đêm.” Giang Diễm ra khỏi thang máy.
Trong lúc nhất thời, khoảng cách giữa hai người bỗng dưng ngắn lại.
Giang Diễm ngửi được mùi thơm ngào ngạt trên người Trì Dao.
Hắn im lặng, cầm lấy thẻ nước từ trong tay cô.
“Không cần phải thuê phòng, tới bên phòng tôi không phải tiện hơn sao.” Trì Dao “……” Lời của tác giả Cậu có vấn đề, nhưng tôi lại tìm không thấy chứng cứ @ @ T Giang ca , cho hỏi chữ thuận " tiện " mà anh nói ở đây có ý gì thế ???
?
Trì Dao chưa bao giờ vào nhà của Giang Diễm.
Một tầng sẽ có hai hộ gia đình, cách bố trí tương đồng, nhưng chỗ Giang Diễm đang ở lại không có nhiều đồ.
Trong phòng khách đặt tủ đựng giày khá lớn bày không ít giày chơi bóng, trên mặt đất còn rải rác vài hộp giày còn chưa kịp cất đi.
Trì Dao không biết tại sao mình lại đi vào đây.
Có thể là do bộ dạng chật vật này của cô thật sự không thích hợp để đi ra ngoài thuê phòng, cũng có thể vì ánh mắt lúc đó Giang Diễm nhìn cô thấp thoáng chút buồn bã, gương mặt lại cố tỏ vẻ thản nhiên như chẳng có chuyện gì.
Hầu hết mọi thời điểm, hắn luôn dịu ngoan mềm mại, thậm chí còn thường xuyên đỏ tai, tựa như chú chó nhỏ đáng thương bị vứt bỏ ven đường.
Chỉ nhiêu đó cũng đủ khiến cô có chút ảo giác như hắn vẫn còn là một đứa bé cần được che chở.
Bởi vậy, trong khoảng khắc bị đoạt lấy thẻ nước, khí chất trên người Giang Diễm bỗng toát lên vẻ cường ngạnh lạ thường, trong lời nói còn mang chút ngả ngớn đầy hài hước không dễ phát hiện khiến cô bị hoảng hốt, thất thần giây lát.
Hắn nói không sai.
Cô thực ra còn chưa đủ hiểu hắn.
Tối hôm qua, sau khi Trì Dao cự tuyệt Giang Diễm, hắn nói cô còn chưa tìm hiểu về hắn, cho nên không thể trực tiếp từ chối hắn.
Cô đã trả lời thế nào nhỉ?
A, cô chỉ hỏi lại một câu “Vậy cậu biết rõ tôi là người như thế nào à?” Hắn mím môi, á khẩu không trả lời được.
Qua một lát mới nói “ Tôi đưa cô trở về.” Cuối cùng không còn sau đó nữa.
Chỉ là hiện tại, giống như lại mở ra một chương mới.
Trì Dao khóa trái cửa phòng tắm, cả người có chút chán nản.
Cô quét mắt qua bồn rửa mặt, tất cả đều là đồ dùng của nam giới, trong ly cũng chỉ có một cái bàn chải đánh răng.
Chờ nhìn đến khi thấy mình trong gương, Trì Dao mới bừng tỉnh.
Cô quan sát những chi tiết này để làm gì?
Muốn kiểm chứng tính chân thật trong lời nói của Giang Diễm sao ?
Nói


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡