Chương 7
có mệt lắm không?
Trì Dao cười nhạt, thầm nghĩ cuộc trò chuyện lần này thật vô vị, tùy tiện trả lời hai câu cho có lệ rồi không nhắn lại nữa.
Khi còn nhỏ, Trì Dao từng được bà chăm sóc một thời gian.
Bà thương cô, đối với cô luôn chiều chuộng hết mực, cái gì cũng muốn cho cô thứ tốt nhất, nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.
Nhưng đồng thời lại tạo thành không ít tật xấu cho Trì Dao, ví dụ như thói kén ăn, phàm là đồ ăn không hợp khẩu vị, cô đều sẽ thượng thổ hạ tả, càng miễn bàn những thứ thực phẩm rác rưởi.
Thân thể cũng ốm yếu theo, cô chỉ cần khóc một chút liền không thở nổi, ra mồ hôi mà không kịp thời thay quần áo, ngày hôm sau nhất định sẽ bị bệnh.
Thế cho nên, sau khi cô trở về bên cạnh người không câu nệ tiểu tiết như Trì phu nhân, dăm ba hôm là lại lên bệnh viện.
Mãi đến mấy năm sau, ba Trì và Trì Dao cùng nhau chạy bộ, tình huống mới có chuyển biến tốt hơn.
Trừ những hôm gió lớn trời mưa, mỗi buổi tối cô đều phải chạy năm vòng quanh sân thể dục trong trường.
Từ lúc mới bắt đầu còn thở hổn hển đến khi có thể chạy liên tục một vòng, thân thể của cô thật sự khoẻ hơn nhiềụ Dần dần việc này cũng trở thành thói quen.
Chỉ cần ngày hôm sau không có ca trực, mỗi đêm cô đều sẽ chạy quanh bờ hồ của tiểu khụ Như thường lệ, sau khi thay quần áo, Trì Dao đeo tai nghe ra cửa.
Trời còn chưa lạnh nên buổi tối rất nhiều người ra ngoài tản bộ, chạy bộ cũng không thiếụ Ánh đèn vàng nhạt ấm áp phủ lên đá lát trên đường, Trì Dao chạy một vòng quanh bờ hồ hiu hiu gió, cuối cùng dừng lại ở công viên để dãn cơ.
Chân ép xuống, tầm mắt của Trì Dao lơ đãng quét qua quán đồ nướng ở phía xa, cảm thấy có chút đói bụng.
Hôm nay cơm chiều cô chỉ ăn một chén cháo gà, căn bản không đủ no bụng.
Đúng lúc trong đầu Trì Dao đang tranh đấu với bản thân xem rốt cuộc có ăn BBQ hay không, đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên một tiếng "Bang", trong lòng cô hơi cả kinh, quay người nhìn lại liền thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai màu đen đứng yên phía saụ Lưng hơi gù, dáng người không quá cao, trên chân đeo đôi giày thể thao vừa cũ vừa lớn, đầu cúi thấp, không nhìn rõ mặt.
Trì Dao nhíu mày, mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Người đàn ông này nhìn rất bình thường, cô không hề có chút ấn tượng nào nhưng lại cảm giác như đã từng gặp hắn.
Nếu phải nói cụ thể thì cô lại không thể nhớ ra đã thấy ở đâụ Trì Dao nhìn xung quanh, lúc này đã không náo nhiệt bằng một giờ trước, bản năng nói cho cô biết phải mau rời khỏi đây, giác quan thứ sáu của Trì Dao luôn luôn chính xác.
Để hành động của mình không quá mức đột ngột, Trì Dao cúi đầu lấy di động ra, gọi điện thoại cho Diêu Mẫn Mẫn.
Trong lúc chờ Diêu Mẫn Mẫn nghe máy, cô xoay người rời đi.
Ngay sau đó, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Sẽ không xui xẻo như thế chứ......
Ở đây cũng hơn nửa năm nhưng đây là lần đầu tiên Trì Dao gặp phải sự việc thế này.
Diêu Mẫn Mẫn vẫn không nghe điện thoại, cô càng thêm khẩn trương, mồ hôi lạnh vã ra, cố tỏ vẻ trấn định nói chuyện với điện thoại.
" Alô, Mẫn Mẫn." Tiếng bước chân đột nhiên dừng lại, không đợi