⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 23

Mấy người có lẽ vừa bàn xong việc, ngồi xuống rồi cũng không nói chuyện gì nữa .
Im lặng uống trà một lúc, lại là Hứa Hữu Dao lên tiếng “Gia đình cô Lý làm nghề gì?” “Tôi là trẻ mồ côi.” “Ồ, khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng à, thật không dễ dàng.” Mở một quầy tạp hóa không tính là “khởi nghiệp”, Lý Đài cười rồi không nói gì.
“Cô thích kem đá Granita à?” Thuận theo tầm mắt Hứa Hữu Dao, Lý Đài nhìn hai cái bát trống đựng món tráng miệng cô ăn xong, không biết cô ấy nói cái nào, nhưng cô nhớ hương vị của cả hai đều không tệ.
“Thích ạ.” “Trước đây chưa ăn bao giờ à?
Kem đá Granita ở đây không ngon bằng của Lee, nhưng cũng...
tạm được, cô có muốn ăn thêm một phần nữa không?” “Được.” Hứa Hữu Dao gọi nhân viên phục vụ mang thêm món tráng miệng, rồi tiếp tục hỏi “Có lẽ hơi đường đột, nhưng tôi thật sự rất tò mò, cô Lý và anh Chử quen nhau thế nào vậy, tôi thực sự không tưởng tượng nổi hai người làm sao lại có điểm giao thoa?” Mãi đến khi nhận lấy món tráng miệng nhân viên mới bưng lên, Lý Đài mới thong thả trả lời “Không nhớ rõ nữa, là chuyện từ rất lâu rồi.” “Ừm?
Nói vậy hai người là bạn cũ à?
Vậy sao trước giờ chưa từng thấy cô Lý?” “Ừm, tôi cũng không biết nữa.” Những người còn lại vẫn không nói gì, chỉ nghe Hứa Hữu Dao và Lý Đài nói chuyện lúc có lúc không.
Lý Đài cũng thật thà, có gì nói nấy, chỉ có những câu hỏi liên quan đến Chử Huy thì lại ấp úng không rõ.
Mãi đến khi Lý Đài ăn xong món tráng miệng mới bưng lên, Chử Huy ngồi bên cạnh cô mới lên tiếng, “Đi trước đây, các cậu cứ từ từ nói chuyện.” Chử Huy dắt Lý Đài đi thong thả như đi dạo, bước vào ngôi đình hóng gió giữa hồ nhân tạo cô nhìn thấy trước đó, anh châm một điếu thuốc, thả hồn theo làn gió đêm, phả từng hơi một cách thích thú.
Vùng ngoại ô có sự chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm lớn, Lý Đài mặc đồ mỏng manh nên bị gió thổi thấy hơi lạnh.
Cô vừa nhấc mông định xê dịch sang phía tay trái của Chử Huy thì một chiếc áo khoác từ trên đầu ném xuống đẩy cô ngồi lại chỗ cũ.
Kéo áo xuống, cô mặc vào một cách nhanh nhẹn và gọn gàng, “Cảm ơn anh.” “Em đúng là chẳng biết khách sáo gì cả.” Lại bắt đầu nói lời châm chọc rồi, Lý Đài cũng không biết phải nên tiếp lời như thế nào.
Nhả một hơi khói thuốc, Chu Huy tiếp tục hỏi “Món tráng miệng có ngon không?
“Khá ngon ạ.” “Bữa tối ăn ít vậy là để dành bụng ăn món tráng miệng à?” Lý Đài gãi gãi mũi, không biết nói gì.
Chử Huy lại nói “Em cũng khá thật thà, hỏi gì cũng nói.” “Em...
cũng không nói lung tung mà.” “Em là giả ngu, hay là thật sự nghe không hiểu?” Lý Đài nhìn mặt hồ, lại im lặng.
Chử Huy không chịu bỏ qua “Nói gì đi?” “Nghe hiểu mà.” Lý Đài ấp úng đáp.
“Nghe hiểu mà giả ngu?” “Cũng không có gì, chỉ là nói chuyện bình thường thôi mà.” Chử Huy nheo mắt nhìn Lý Đài, trầm giọng nói “Tối nay nếu đã là anh dẫn em đến đây, thì đừng làm mất mặt anh.
Câu này nghe hiểu không?” “Em sẽ cố gắng.” Lý Đài gật gật đầu, im lặng một lúc rồi lại nói nhỏ “Nhưng giống như Hứa...
Hứa...
giống như chị ấy đã nói, em với mọi người không giống nhau lắm.” Không nói đến việc những người bạn này của Chử Huy đều là người


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡