Chương 4
Lý Đài lấy từ kệ hàng phía sau một gói đậu phộng ngũ vị, vừa bóc vừa nhìn bầu trời ngày càng tối dần.
“Nguyên Nguyên, sao hôm nay em không đi học?” “Em có đi mà.” “Bây giờ học sinh tiểu học tan học sớm vậy à?” “Bình thường cũng tan học vào giờ này, chỉ là hôm nay thầy dạy thư pháp xin nghỉ nên không có tiết học.
Chị ơi, em nói cho chị biết, có lẽ thầy dạy thư pháp của bọn em sắp kết hôn rồi, tháng này đã xin nghỉ mấy lần rồi, mà còn..” Lý Đài quay đầu nhìn Triệu Nguyên Nguyên, lạnh lùng hỏi “Bài tập em làm xong chưa?” Triệu Nguyên Nguyên bị Lý Đài đột nhiên thay đổi thái độ làm cho sững sờ, “Làm...
làm xong rồi mà.” “Thơ cổ mẹ em giao đã đọc xong chưa?” “Vẫn chưa.” “Vậy còn không mau đọc đi, không thì lát nữa chị sẽ nói với mẹ em là em lười biếng, tối nay sẽ không có đùi gà mà ăn đâụ” Thân hình mũm mĩm của Triệu Nguyên Nguyên vặn vẹo làm chiếc ghế nhựa kêu cót két, “Rõ ràng là chị bắt chuyện với em trước mà.” Lý Đài không có chút cảm giác tội lỗi nào, “Ừ, nhưng giờ nói chuyện xong rồi.” “Hừ ” Khuôn mặt nhỏ xoay đi, Triệu Nguyên Nguyên tiếp tục đọc tập thơ của mình.
Cơn mưa này e là không nhỏ, bây giờ mới chưa đến 5 giờ, trời đã tối như 7, 8 giờ tối vậy.
Lý Đài phủi vụn vỏ đậu phộng trên tay, đi loanh quanh đến cửa quầy tạp hóa, khiêng mấy thứ lặt vặt mới chuyển ra ngoài từ sáng nay vào trong cửa hàng.
“Tiểu Đài, Tiểu Đài, nhanh nhanh, lại đây phụ một tay.” Chị Trương cất bước chân vội vã xách hai túi lớn đi vào quầy tạp hóa, phần lớn bắp cải trắng đã lòi ra ngoài từ lỗ thủng của một cái túi.
Lý Đài xách một cái túi nhựa lớn bước nhanh ra đón, “Chị thả tay đưa cho em đi, sao chị mua nhiều rau vậy.” “Chị cũng hiếm khi xin nghỉ nửa ngày mà, tủ lạnh ở nhà cũng hết đồ ăn rồi, biết trước phải mua nhiều thế này thì chị đã đẩy cái xe con đi rồi.
Chị nói cho cô biết nhé hôm nay rau đặc biệt ngon, cô xem dưa chuột này nhiều nước ghê, còn cả cà chua này..” Lý Đài bọc thêm hai túi nữa cho hai túi rau rồi nói “Chị Trương, Nguyên Nguyên rất ngoan, bài tập đều đã làm xong rồi.” “Thật sao, thơ cổ cũng đọc xong rồi à?” “Ừm...
gần như là vậy.” Chị Trương mặt mày hớn hở, nói chuyện cũng to hơn “Ừ, Nguyên Nguyên giỏi quá.
Tiểu Đài à cô không biết đâu, thầy dạy thư pháp của chúng nó lại xin nghỉ nữa rồi, tháng này đềụ..” Bên ngoài nhà mơ hồ có tiếng sấm.
Bả vai Lý Đài run lên, cô vội nói “Ơ, có phải có sấm không, sao trời đã tối thế này rồi?
Sợ là sắp mưa to mất rồi chị ạ, chị mau đưa Nguyên Nguyên về đi.” “Ồ, đúng đúng đúng, Nguyên Nguyên, con nhanh thu dọn cặp sách để về nhà, trời sắp mưa rồi.
Tiểu Đài, lát nữa cô sang nhà chị ăn cơm nhé.” “Không cần đâu, trong cửa hàng có đủ thứ, em ăn qua loa chút là được...” “Một mình thì nấu cơm làm gì, cứ sang nhà chị ăn, hôm nay chị mua được con cá ngon lắm, làm cá sốt chua ngọt cho mấy đứa ăn, đảm bảo ngon hơn lần trước, lần trước nếu không phải..” “Được rồi chị Trương, mấy giờ thì nhà chị ăn cơm?” Lý Đài cắt ngang lời chị Trương, đưa hai túi rau lớn vào tay chị.
“Chị về là nấu cơm liền, cố gắng ăn trước 6 giờ, tối Nguyên Nguyên còn phải học thêm