Chương 2
bờ vai dài rộng, nhẹ nhàng mơn trớn những bắp thịt vừa săn chắc vừa dẻo dai, rồi ỡm ờ ngả người về phía hắn, khoe vòng một đầy đặn, quyến rũ… Nhưng thật tiếc, ánh mắt của An Dĩ Phong bỏ qua cơ thể quyến rũ ấy, chăm chú nhìn Hàn Trạc Thần.
“Phong…” Hàn Trạc Thần nhả một làn khói dày đặc, sau ba tiếng đồng hồ im lặng cuối cùng cũng mở miệng.
“Chú đã thử ham muốn một cô gái chưa?” “Mẹ kiếp Anh kể chuyện cười càng ngày càng nhạt.” “Ý anh là vì yêu… mà muốn chiếm hữu một cô gái ấy.” “…” An Dĩ Phong với tay lấy một điếu thuốc, cô gái ngồi bên cạnh châm lửa cho hắn.
Hắn hít một hơi, cười nhạt.
Mẹ kiếp… thuốc lá đúng là một thứ hữu dụng, nó có sức hấp dẫn với cả những gã đàn ông đang sầu cảm.
Hàn Trạc Thần mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên những ánh đèn xanh đỏ nhảy nhót trong hộp đêm.
“Tất cả những thứ kích thích anh đã đều thử qua, chỉ có duy nhất một điều chưa bao giờ thử, đó là lên giường với người phụ nữ mà anh yêụ” “Em thử một lần rồi…” Nhớ lại cái đêm cơ thể mảnh mai ấy run rẩy trong vòng tay hắn, cứ mặc cho hắn chiếm hữu, hắn bỗng có cảm giác như dòng máu nóng trong cơ thể mình lại trào lên, cổ họng cứ khô rát không nói nên lời.
Phải cố hắng giọng hai lần hắn mới nói được “Làm xong, cô ấy ôm em và nói Em yêu anh Lúc ấy… mẹ kiếp… có chết vì cô ấy em cũng cam lòng.” “Vậy à?
Thế sao chú lại từ bỏ?” Bởi vì A May chết rất thảm Những lời này hắn đương nhiên sẽ không nói ra miệng.
A May là phụ nữ của Hàn Trạc Thần, đi theo đàn ông trong giới xã hội đen kết cục như thể nào không nói cũng biết.
Hắn nhớ rõ ngày đó A May chết, Hàn Trạc Thần vẫn ôm thi thể của cô nói Xin lỗi Xin lỗi Không đếm được Hàn Trạc Thần nói biết bao nhiêu lần, làm hắn không thể tiếp tục nhìn, phải đánh ngất mà đưa về.
Buổi tối hôm đó, di động của hắn kêu lên không ngừng, kêu đến hết pin.
Sau đó hắn nghe thấy tiếng đập cửa vang lên, vang đến hừng đông.
Chạng vạng ngày hôm sau, hắn ở ban công nhìn thấy người phụ nữ mình yêu nhất rời xa, hắn mới phát hiện bóng dáng của cô thì ra mảnh mai nhu nhược đến vậy.
Hắn mở cửa, trên tường viết hai hàng chữ nắn nót Sau này làm việc cẩn thận, nhất định phải còn sống Hắn dùng tay điên cuồng chà xát, dòng chữ mờ dần trên vách tường màu trắng, sau đó là màu của máu, cuối cùng mắt hắn nhòe đi, nhưng dòng chữ ấy vẫn như cũ rõ ràng ngay trước mắt.
Hắn ôm ngực ngồi xuống, cho đến lúc ngực đau đến chết lặng mới đứng lên, nhìn thấy Hàn Trạc Thần tựa ở cửa nhìn mình.
An Dĩ Phong nở nụ cười, cười rất lớn “Phụ nữ tốt đều bị chúng ta làm khổ ” Tư Đồ Thuần, đúng là một cô gái tốt Nỗi đau làm cho hắn không muốn tiếp tục nhớ lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn Hàn Trạc Thần vẫn đang hút thuốc, tàn rơi đầy đất.
An Dĩ Phong gượng cười, chuyển sang chủ đề khác “Sợi dây thần kinh nào của anh bị đặt nhầm chỗ à?
Sao hôm nay lại hỏi câu chán ngắt đó?” “Anh cũng chẳng hiểu nữa, cảm giác này thật đặc biệt… rõ ràng biết là mình nên làm gì, không nên làm gì, nhưng cứ nhìn thấy cô ấy là lại chẳng biết gì nữa, mà cũng không muốn biết nữa ” “Anh Thần… cảm giác chết tiệt này chính