Chương 4
thành đó ” “Đúng ” “Anh Anh… không phải là bị biến thái đấy chứ?” “…” Hàn Trạc Thần nhìn hắn với ánh mắt như muốn nói “Chú nói lại lần nữa xem.” “Anh Thần, nó chỉ đáng tuổi con gái anh thôi.” “Nó chính là con gái anh đấy ” “Như thế mà được à?
” “Còn biết sao?” An Dĩ Phong khó tin nhìn hắn “Nếu vậy, lúc trước em nên cưới Tư Đồ Thuần ” “Đâu phải muốn cưới là cưới được ” Đúng vậy Cô ấy sẽ không lấy hắn… Cho dù cả đời hắn không lấy ai ngoài cô ấy đi chăng nữa thì cô ấy cũng sẽ không lấy hắn.
Vì vậy hắn chỉ có thể chọn cách từ bỏ.
Lúc từ bỏ, hắn nghĩ rằng nó rất dễ dàng.
Lúc nhớ nhung, hắn nghĩ rằng sẽ nhanh phai nhạt.
Lúc nhìn thấy cô ấy hạnh phúc, hắn nghĩ rằng tất cả đã kết thúc rồi.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần thấy bóng dáng của một nữ cảnh sát là hắn lại chăm chú nhìn theo, rồi tưởng tượng Tư Đồ Thuần đang ở trước mắt… “Trên đời này thiếu gì phụ nữ, tại sao lại đi yêu một nữ cảnh sát chứ?” Hắn không nhớ là ai đã hỏi hắn câu này.
Lúc đó hắn đã trả lời “Thú vị ” Đúng vậy, rất thú vị.
Bây giờ nhớ lại, đau đớn nhưng khóe miệng vẫn có thể mỉm cười.
Hắn yêu Tư Đồ Thuần cũng không phải là nhất kiến chung tình.
Có lẽ bởi con người ta thường không nhớ được mình có những gì nhưng lại nhớ rất rõ những gì mình không thể có.
Cho nên người mù muốn ánh sáng, người phạm tội ngưỡng mộ nhất là chính nghĩa.
Cho nên … Hắn vừa nhìn thấy Tư Đồ Thuần liền cảm thấy hưng phấn, tim đập mạnh dù biết rõ không có kết quả, biết rõ cô sẽ không chấp nhận hắn… …Nhưng hắn không thể kìm chế được muốn tiến lại phía cô Câu chuyện này bắt đầu từ cách đây rất lâu rồi, khi ấy An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần chưa tròn mười tám tuổi… Câu chuyện này bắt đầu từ cách đây rất lâu rồi, khi ấy An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần chưa tròn mười tám tuổi… Trong sòng bạc ồn ào, khói thuốc nghi ngút khắp nơi, mùi mồ hôi của đàn ông hòa lẫn mùi nước hoa sực nức của phụ nữ.
Hàn Trạc Thần trong bộ đồ sơ mi trắng và quần bò đen, nhíu mày, tay nặn từng quân bài.
Quân Át cơ như giọt máu đỏ tươi từ đôi mắt lấp lánh của hắn trượt xuống.
Hắn nhếch lông mày, liếc nhìn anh cả Lôi đang rất hưng phấn ngồi đối diện, kiềm chế bức xúc muốn xé nát tất cả quân bài, rồi mở bài của mình ra… Trong tiếng la hét chói tai, một xấp tiền hôi hám được đẩy đến trước mặt hắn, cô gái ngồi bên cạnh cười tít mắt, cọ sát bộ ngực mềm mại vào cánh tay hắn.
Hàn Trạc Thần thậm chí còn không thèm đưa mắt nhìn, mùi nước hoa rẻ tiền của cô ta làm hắn thấy buồn nôn.
Hắn đẩy xấp tiền về phía cô ta, cô ta lập tức buông tay hắn ra, tươi cười vơ lấy tiền bỏ vào túi.
Đây chính là xã hội đen, tội ác và dục vọng trần trụi, khiến người ta không thể chịu đựng nổi Tay Hàn Trạc Thần đặt dưới bàn nắm chặt lại.
Hắn không thể giấu được nỗi buồn bực trong lòng nữa, vừa định đứng dậy rời đi thì vài tên tay chân dẫn một thanh niên đi vào.
Chàng thanh niên ấy mặc áo sơ mi trắng trong rất sạch sẽ và chiếc quần bò xanh đã bạc màụ Trong bầu không gian u ám, bộ quần áo sáng sủa, sạch sẽ của cậu ta ngay lập tức thu hút