⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

“Em muốn uống gì?” “Trà sữa bốn mùa, 30% đường đá, thêm trân châu dừa sợi.” …… Cái gì?
Thấy cô hoang mang, Phương Tử Chính kiên nhẫn lặp lại lần nữa, rồi đột ngột chạy ra khỏi cửa hàng.
“Em sẽ quay lại ngay…” Lâm Hàng tưởng cậu lại gặp người quen nên quay người tiếp tục xếp hàng.
Sau khi lấy số, cô đổi hàng và tiếp tục chờ đợi, giọng chàng trai chợt chùng xuống bên tai “Vẫn chưa mua được à?” Phương Tử Chính đứng rất gần, đến nỗi Lâm Hàng có thể nhìn rõ lông tơ trên mặt cậụ Cô vô thức lùi lại một bước, lễ phép mỉm cười “Ừ đang chờ.” Cậu nhóc quơ túi đồ uống trong tay, chiếc túi trong suốt, đựng thứ đồ uống lạnh mà Lâm Hàng vừa mua.
“Đổi cho chị.” Cậu cầm lấy túi nước lạnh trong tay Lâm Hàng.
Lâm Hàng buông tay cầm lấy túi mới, cậu thiếu niên nói tiếp “Chị uống ít đồ lạnh thôi.” Cô chạm vào chai nước trong tay, không cảm nhận được hơi lạnh nào.
Tay kia siết chặt tờ giấy ghi số trà sữa hơi thấm mồ hôi.
Trần Trình đứng hút thuốc trước cửa tiệm trà sữa, Trần Lộ Mạn bị cuồng trà sữa một cách khó hiểu, nghe nói có sản phẩm mới liền nóng lòng muốn thử.
Hôm nay anh đã hứa với cô nhóc rằng sẽ đi cùng cô, tiễn Phật tiễn đến Tây phương.
“Trần Lộ Mạn, em phiền lắm biết không, chỗ này rất khó đỗ xe.
Lái xe 20 phút, đỗ xe 20 phút, em đã tiêu tốn 20 phút quý giá của anh.” “Thời gian sinh ra là để lãng phí.” Trần Lộ Mạn trả lời.
“Thời gian của anh không phải.” Trần Trình càu nhàu, “Nếu hôm nay anh đi làm việc thì dư sức mua cho em 50 cái túi kelly.” “Làm việc là lấy mạng đổi tiền, dù bây giờ anh lấy mạng đổi tiền cũng không mua được máu mủ tình thân, anh nên biết hài lòng đi.” Hai người ngắt quãng nói chuyện trong lúc đợi trà sữa, Trần Lộ Mạn mắt cú vọ nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc cách đó không xa.
“Hôm nay em dẫm cứt chó rồi, sao lại gặp Lâm Hàng nữa vậy?” “Hả?” Trần Trình dập điếu thuốc.
Cô chỉ chỉ.
Trần Trình nhìn sang thì thấy người đẹp bị anh hắt nước vào người hai lần.
“Cô ấy là Lâm Hàng?” “Ủa?
Anh không biết hả?” Trần Lộ Mạn có chút kinh ngạc.
“Anh cần phải biết à?” Anh châm một điếu thuốc khác, “Em cũng đâu nói cho anh.” Trần Lộ Mạn không rảnh tranh luận với anh về vấn đề này, cô gân cổ hét lên, “Áaaaaaaa, sao cô ấy lại ở cùng Phương Tử Chính ” Trần Trình nheo mắt liền thấy cậu trai đứng bên cạnh người đẹp.
“Crush của em?” Anh hỏi em gái mình.
“Không, không phải,” Trần Lộ Mạn xua tay, “Em chỉ ngạc nhiên thôi, nhân duyên của cậu ta siêu tốt, sao lại ở cùng cô ấy nhỉ.
Hay là họ yêu nhau?” “Không đúng, không có khả năng.
Chắc lẽ cậu ta cũng trượt luật dân sự, đang cố nịnh bợ đại sứ để kéo dài hơi tàn cho học kỳ này?” Anh nhìn hai người đang đi xa, hóa ra Lâm Hàng là vị này.
Trần Trình vỗ đầu em gái “Đi lấy trà sữa.” “Em có thể thêm WeChat của chị không?” Phương Tử Chính đột nhiên dừng bước, quay sang hỏi Lâm Hàng.
Hai người uống trà sữa xong liền đi bộ về, dọc đường đi lại được bạn bè của cậu tiếp đón, tạo cho cô cảm giác bay bay khó tả.
Bởi vì đã lâu lắm rồi cô mới thành tâm điểm của đám đông, không đúng, phải nói là chưa bao giờ thành tâm điểm của đám đông.
Hồi cấp ba, vì có thành tích tốt nên cô mới được bạn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡