Chương 8
ven đường bắt xe thôi.
Về sau nhàm chán thì gọi người khác chơi, đừng dụ dỗ tôi.” “1000.” Hứa Vong Xuyên trừng mắt nhìn cô, nghiêng đầu “Moá, cô nói chuyện có lý lẽ chút đi.” Lúc theo đuổi thì cố tình phớt lờ bỏ qua.
Hiện tại anh đang tốt lành với Trương Hiểu Thi thì cô hấp tấp tới quấy rồi, sao cô không để cho mọi người sống yên lành?
Hứa Vong Xuyên đi thẳng về phía trước, bộ dạng cơ bắp hung hãn doạ người qua đường phải né tránh, có đồ gà mờ không sợ chết ú ớ sáp lại gần, hỏi anh là ai, sao không mặc quần áo tử tế rồi hãng ra đường, 18 tuổi mà còn bị lão già 40 tuổi gọi là anh.
Anh ấy thường cúp học, ba năm cao trung học năm năm, cố gắng chút nữa có khi được học sáu năm luôn.
Cho nên 18 tuổi rồi vẫn học lớp 11 bằng cô.
Mắt thấy người kia đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Diệp Tịch Nhan ngồi ngây ngốc một lát, rốt cuộc đã hiểunan Mạch não của Hứa Vong Xuyên rất thẳng, không có sợi nào ngẫu nhiên đứt ra có ý nghĩ chưa quên tình cũ nên khi đã yêu đương với Trương Hiểu Thi thì sẽ mặc định mà mình là người đàn ông có “gia thất”, không thể làm loạn.
Trách không được, lúc đầu ở căn cứ cô cũng thử dụ dỗ anh ta nhưng anh ta vẫn chẳng mảy may đoái hoài.
Còn tưởng rằng anh ta chê cô quá… Diệp Tịch Nhan cắn môi, trong lòng có chút rung động, thời đại này không còn nhiều người đàn ông tuân thủ nam đức, đồng thời biết giữ mình không để những thứ nước bẩn bên ngoài làm ảnh hưởng.
Nhưng mà xin lỗi chứ.
Trải qua thời đại tận thế như địa ngục, con người sẽ nhanh chóng không còn điểm mấu chốt và mất đi nhân tính.
Tranh giành đàn ông chính là phải không từ thủ đoạn.
Hứa Vong Xuyên là loại động vật đơn bào, cứng nhắc đầy lý lẽ, cảm thấy ai tốt với mình thì mình phải có trách nhiệm bảo vệ người đó, vậy thìnan cứ chà đạp lương tâm dát vàng sáng rực của anh ta đi, để anh ta không thể không chịu trách nhiệm với cô.
Cậu thanh niên đi được một đoạn thì phát hiện Diệp Tịch Nhan không đuổi theo bèn ngoảnh đầu trông lại.
Cô gái hết lần này đến lần khác bám vách tường đứng lên nhưng lại ngã xuống, đầu gối đều đã rách cả ra nhưng không kêu rên một tiếng nào.
Nước mắt rưng rưng, cơ thể nhỏ yếu run bần bật.
Hứ Vong Xuyên bước nhanh tới “Cô sao vậy?” “Chân… Chân bị tê.” “Thật sự là lá gan chim sẻ, có thế đã bị doạ sợ.” “Em cũng không phải là anh, rõ ràng là sẽ thấy sợ hãi…” Không còn cách nào, Hứa Vong Xuyên đành phải cõng Diệp Tịch Nhan.
Lúc đầu chỉ đưa đến đường cái nhưng nghe nói khu biệt thự nhà cô không cho xe lạ đi vào, thế là anh đành phải tiếp tục cõng người trên lưng.
Anh cõng cô cũng không mất nhiều sức lực.
Chỉ là từ khi tiến vào khu biệt thự, bước chân như chậm lại, hô hấp cũng nhẹ hơn.
Như thể, người nghèo hít tí không khí khu nhà giàu thôi cũng thấy có lỗi.
Lối đi bộ rộng rãi thì chẳng đi cứ nhất định phải men theo hàng cây um tùm đầy muỗi bên đường, cứ như đang cố tình hoà vào bóng đêm để không ai thấy tên tiểu tử mồ côi nhà nghèo chỉ có hai bàn tay trắng mà dám ở cùng một chỗ với Diệp đại tiểu thư xinh đẹp kiêu ngạo.
Như vậy đều tốt cho cả hai người.
Diệp Tịch Nhan thở dài, nghiêng đầu vào cổ anh rồi