Chương 12
trên chỗ khuyết đó, khẳng định Phù Hành chết đột tử vì ăn phải kẹo lạc có độc.
Nàng giơ tay nhặt lên miếng kẹo đã ăn kia, cẩn thận xem xét.
Góc khuyết nhỏ xíu, mép còn dính chút phấn đỏ, Diêm Vũ đưa lên mũi ngửi ngửi, có mùi phấn nhẹ nhàng.
Sau đó nàng bẻ một miếng nhỏ ở đầu miếng kẹo, bỏ vào miệng nhai.
“Ngươi điên rồi sao ” Vệ Sóc xông lên phía trước bóp chặt hai má nàng, không suy nghĩ gì cả đã đưa ngón tay vào miệng nàng móc ra, cố sức móc nửa đoạn kẹo nhỏ kia ra.
Thấy Diêm Vũ vẻ mặt đau đớn, sắc mặt hắn đột ngột thay đổi, ngón tay lại chọc sâu vào không chút thương tiếc.
Vật lạ xâm nhập cổ họng khiến Diêm Vũ nôn ra mấy ngụm nước đắng, nàng yếu ớt nói với Trần Thế Xương “Kẹo lạc này không có độc, độc là được bôi lên saụ” Trần Thế Xương sững người tại chỗ, kinh ngạc nhìn đống lộn xộn trên đất “Đây...
đây là sao?” Vệ Sóc rút tay về, không nhìn nàng nữa.
Diêm Vũ chỉ vào miếng kẹo, thở hổn hển “Vừa rồi, ta ngửi thấy trên kẹo lạc này có mùi phấn, dường như là hương hoa đào.
Bây giờ là mùa thu, không phải mùa hoa đào, Thượng Thực Cục khi làm điểm tâm chỉ chọn thực phẩm tươi theo mùa, vì vậy đây tuyệt đối không phải mùi của kẹo lạc, mà là dấu vết để lại của người đã ăn, trên người bôi phấn hương hoa đào.
Tối qua chỉ có một mình Phù đại nhân chết, vì vậy tuyệt đối không phải vì ăn kẹo lạc.” “Hơn nữa, ta cũng đã ăn cùng một miếng điểm tâm được cho là chứa độc nhưng không chết đột tử, vì vậy, độc này nhất định là bôi lên saụ” Những ngục tốt đứng trong nhà lao lúc này nghe được những lời này của Diêm Vũ, không ai là không muốn vỗ tay hoan hô cho nàng, nhưng thấy thái tử và Đại Lý Tự Khanh đều đen mặt, từng người đều lặng lẽ bước ra ngoài, trong nhà lao trống vắng chỉ còn lại ba người họ.
Trần Thế Xương không ngờ lại như vậy, vẫn sững sờ tại chỗ chăm chú nhìn miếng kẹo lạc kia.
“Sự trong sạch của ngươi đã tự chứng minh được rồi.” Vệ Sóc lạnh lùng ném ra câu nói này, quay nhìn Trần Thế Xương, “Còn không thả người?” “Cái này...
cái này...” Trần Thế Xương khó tin lắc đầu, “Sao lại thế này, vậy kẻ đứng sau màn, rốt cuộc là ai.” Vệ Sóc ném áo choàng cho Diêm Vũ “Đây chính là chuyện Trần đại nhân nên để tâm, vẫn mong Đại Tự có thể điều tra rõ sự thật, trả lại công đạo cho Đông Cung, trả lại công đạo cho Phù đại nhân chết.” Ngục Đại Lý Tự gần ngoại ô phía nam thành, đường xấu, xe ngựa cũng xóc nảy, chạy một hồi lâu mới khó khăn dừng lại ổn định.
Vệ Sóc thấy người bên cạnh mình không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý định xuống xe, lạnh lùng buông một câu “Còn không xuống xe, là muốn ta mời ngươi xuống sao?” Vừa rồi nàng tự chứng minh trong sạch một phen, cũng coi như thoát chết, đáng lẽ Vệ Sóc cũng có không ít nghi vấn muốn hỏi nàng, ví như hỏi vì sao nàng biết kẹo lạc không có vấn đề, ví như bàn bạc có nên phái người đến phủ Phù Hành điều tra thêm một lần nữa.
Nhưng suốt dọc đường, hắn đều không hề mở miệng.
Diêm Vũ đoán, thái tử điện hạ là đang tức giận nàng, chỉ đợi tùy tiện tìm cớ gây khó dễ.
Giống như mấy mánh khóe hắn vẫn hay làm trước kia vậy.
Nàng liền cẩn thận tránh ánh mắt của hắn, chỉ dịu dàng nói một