⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

vụ phòng cười trộm.
Tiêu Diệc Kiêu tỏ vẻ tức giận “Cười cái gì mà cười?” Cô nàng biết thừa anh ta không giận thật, càng cười lớn hơn.
Tiêu Diệc Kiêu bèn xoay mặt Mạnh Yến Thần qua “Anh hỏi hai em này, trông cậu ta có đẹp trai không?” Mạnh Yến Thần hất tay Tiêu Diệc Kiêu, quát nhỏ “Cút ” Hai cô em phục vụ mím môi cười, mặt đỏ ửng.
Tiêu Diệc Kiêu vẫn tiếp tục trêu đùa “Nào, cậu ta trông có đẹp trai không?” Hai cô nàng cùng gật đầụ Tiêu Diệc Kiêu chơi không dừng được “Cậu ta đẹp trai hơn hay anh đẹp trai hơn?” Mạnh Yến Thần không nhịn nổi nữa “Cậu rảnh quá hả?” Có cô nàng liều lĩnh, hất cằm về phía Mạnh Yến Thần “Anh ấy ” Tiêu Diệc Kiêu thôi cười, nhìn đăm đăm vào cô gái kia, một giây sau, khóe môi nhếch lên “Tối nay, em không có tiền boa rồi.” Cô nàng không có tiền boa bị anh ta trêu trọc khiến trong lòng nhộn nhạo.
Tiêu Diệc Kiêu không tiếp tục làm khó nữa, bỏ một múi cam vào miệng, chợt nói “Ngày ấy, Tiểu Thấm đã nói với tôi một câụ” Mạnh Yến Thần nhìn sang.
Tiêu Diệc Kiêu thôi cười “Em ấy nói, mẹ cậu từng nói với em ấy rằng Trong cuộc đời mỗi người, thứ không thể chiếm được nhất càng là thứ khát khao nhất, nhưng đến lúc đạt được sẽ nhanh chóng nhàm chán rồi vứt bỏ.” Mạnh Yến Thần nhìn anh ta chằm chằm.
Tiêu Diệc Kiêu trầm ngâm “Đời người dài đằng đẵng, có thể vui vẻ hưởng thụ những thứ trong tầm tay mình đã là có phúc lắm rồi.
Nếu vứt bỏ thứ đã có chỉ để theo đuổi thứ mình mong muốn thì thật không đáng chút nào cả.” Đang nói thì thấy Hứa Thấm ra khỏi phòng vệ sinh, Mạnh Yến Thần liền rời mắt, cúi đầu nhấm nháp ly rượụ Cô nàng hầu rượu hỏi “Anh Diệc, anh cũng có thứ muốn mà không được à?” Tiêu Diệc Kiêu quay lại trạng thái cợt nhả, cười rộ lên “Anh muốn em nhưng không được đấy còn gì.” Cô nàng không chống cự nổi sự trêu trọc này, cười bẽn lẽn, mặt đỏ như màu rượu trong ly.
Điện thoại Tiêu Diệc Kiêu bỗng rung lên.
Mạnh Yến Thần nhìn sang “Đi xuống đi.
Khi nãy cậu xuống tầng vì có việc khác, đúng không?” Tiêu Diệc Kiêu không giấu được “Phía đối tác có mấy lãnh đạo đang dùng bữa ở nhà hàng bên cạnh, tôi cũng vừa mới biết, muốn mời họ qua cậu lạc bộ uống rượu, nhưng mà...” Mạnh Yến Thần “Hết phòng?” Tiêu Diệc Kiêu “Xúi quẩy vậy đó.” Mạnh Yến Thần “Gọi đến ngồi cùng đi, không sao.” Hứa Thấm ngồi xuống “Em cũng không sao đâụ” Tiêu Diệc Kiêu nở nụ cười “Được.” Năm, sáu người đàn ông mặc vest thẳng thớm vừa ngồi xuống thì quản lý A Lộ đã dẫn theo hai mươi mấy tiếp viên nữ đến, đứng xếp hàng dài.
Mấy cô gái dáng người cao ráo, chiếc váy nhỏ nhắn để lộ bờ vai nõn nà và đôi chân dài miên man, đủ kiểu từ tóc vàng, mắt xanh, da trắng đến tóc xoăn, mắt to, da ngăm.
Mấy vị khách này dĩ nhiên là lần đầu tiên đến nơi trụy lạc, không dám buông thả, bèn lịch sự từ chối.
Tiêu Diệc Kiêu hỏi “Không thích à?” Sau đó, anh ta khoát tay, dàn người đẹp nối đuôi nhau đi ra, một dàn khác lại nối gót đi vào.
Đổi liền mấy lượt, tiếp viên nữ trong Vịnh Lưu đều bị gọi ra bằng hết.
Tiêu Diệc Kiêu bèn dứt khoát để mấy cô không được khách chọn đứng đấy chờ.
Dù sao người lúng túng cũng đâu phải anh ta.
Hứa Thấm cầm dĩa xiên hoa quả lên ăn, mặc kệ đám người kia.
Mấy vị khách


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡