⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

ngắn gọn.
Hứa Thấm rút khăn giấy lau tay rồi nhanh chóng đứng dậy.
Tiêu Diệc Kiêu giật mình “Đi đâu thế?” Hứa Thấm chào tạm biệt “Em phải trực đêm, đi trước đây.” Mạnh Yến Thần vội nói “Để anh đưa em đi.” Hứa Thấm lắc đầu từ chối.
“Không cần, đi tàu điện ngầm cũng nhanh thôi.” Mạnh Yến Thần không nói không rằng, với tay cầm lấy chùm chìa khóa, đứng dậy đi ra ngoài.
Hứa Thấm liếc nhìn anh rồi cũng đi theo.
Tiêu Diệc Kiêu dõi mắt nhìn bóng lưng hai người, không biết có phải anh cảm nhận sai hay không, nhưng dường như Mạnh Yến Thần ngày càng ít nói.
Vì là cuối tuần nên đến tận đêm khuya, xe cộ vẫn tấp nập mọi nẻo đường.
Lúc dừng đèn đỏ, Mạnh Yến Thần quay sang nhìn Hứa Thấm.
Cô đang ngắm ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt thanh khiết lành lạnh như sương.
“Anh nhìn gì thế?” Cô vẫn không quay sang, chỉ hỏi một câụ Ngón tay Mạnh Yến Thần gõ nhẹ lên vô lăng “Hôm nay, mẹ nói với anh một chuyện.” “Chuyện gì thế?” Giọng Hứa Thấm nhàn nhạt.
“Không có gì quan trọng cả, chỉ bảo anh hỏi em một câụ” Anh không quay sang phía Hứa Thấm, ánh mắt vẫn nhìn thẳng phía trước.
Hứa Thấm chờ trong giây lát, thấy anh không nói tiếp liền quay đầu nhìn sang “Hỏi gì?” “Em muốn kết hôn chưa?” Giọng Mạnh Yến Thần đều đều, không nhận rõ cảm xúc.
Hứa Thấm lại quay đi, thái độ ráo hoảnh “Chưa muốn.
Em cũng không nghĩ đến chuyện ấy.” Mạnh Yến Thần chần chừ một lúc rồi cân nhắc hỏi “Vậy em muốn qua lại với kiểu đàn ông như thế nào?” “Cứ để mẹ sắp xếp đi.” “Vẫn y như hồi bé.
Em không hứng thú với cái gì hết à?” Hứa Thấm nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa xe, không nói một lời.
Lúc sắp đến bệnh viên, Mạnh Yến Thần chợt hỏi “Em nói chuyện với Tống Diệm rồi à?” “Chưa hề.” Mạnh Yến Thần quay sang nhìn cô, cố bắt lấy một ý niệm nào đó.
“Em bắt chuyện với anh ta, nhưng anh ta phớt lờ em...
Không sao, thật ra bọn em chẳng có gì để nói hết.” Mạnh Yến Thần dè dặt nhìn gương mặt không một chút biểu cảm dư thừa của cô.
“Thấm Thấm?” “Hả?” “Năm ấy, lúc em ra nước ngoài, mẹ đã nói gì với em thế?” “Mẹ hỏi em cần Tống Diệm hay cần tiền.” Hứa Thấm nhìn Mạnh Yến Thần, nói thẳng thừng “Dĩ nhiên em cần tiền rồi.” Mạnh Yến Thần nhìn cô đăm đăm trong chốc lát, ánh mắt bỗng trở nên phức tạp.
Hứa Thấm dẩu môi chỉ phía trước “Đèn xanh rồi kìa, đi thôi.” Hứa Thấm hỗ trợ Chủ nhiệm Cao Lương hoàn thành một ca mổ tim.
Đối phương là một người đàn ông trung niên, ban đêm đột ngột phát bệnh.
Sau bao công sức cứu sống bệnh nhân, cô ra khỏi phòng lại bắt gặp cảnh tượng hai người đàn bà đánh nhaụ Hóa ra người đưa bệnh nhân đến là tình nhân của ông ta, bây giờ bị bà vợ bắt được, không thể tránh khỏi một màn náo loạn, cào cấu lẫn nhaụ Không ít y tá phải xúm lại khuyên can.
Hứa Thấm thản nhiên đi vòng qua đám người cãi vã loạn xạ ấy, rời khỏi hành lang.
Trở về văn phòng, cô được trải qua nửa tiếng trong yên bình.
Thông thường, lúc sắp giao ca là thời điểm luôn xảy ra nhiều chuyện bất ngờ nhất.
Nhiều lần Hứa Thấm sắp tan ca rồi nhưng đành phải quay lại mổ cấp cứụ Thường xuyên như vậy nên không thể tránh khỏi việc tăng ca vô thời hạn.
Cách giờ đổi ca chừng mười phút, có một cô gái bị mèo hoang cào vào cổ đến khám.
Hứa Thấm đang


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡