⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

tay lau đi.
Một câu nói mấy phần chân tình mấy phần tủi thân, lời chưa dứt đã có thể khóc òa lên được.
Chỉ vài khung hình ngắn ngủi, cô đã diễn trọn vai đứa con gái ngoan ngoãn bị bắt nạt, cố tỏ ra mạnh mẽ trong nỗi thất vọng ê chề.
Thế nhưng ánh dư quang liếc về phía hắn lại ẩn giấu sự ranh mãnh, nào thấy nửa điểm đau lòng.
Hắn thầm vỗ tay trong lòng, diễn xuất đỉnh thật, cô nên đổi nghề làm diễn viên, tượng vàng Kim Tượng hay Oscar chắc chắn đều thu về túi.
"Được được được, cha tin mà." Ông vỗ vỗ tay cô, vẫy Lý Hành lại.
"Có đúng như con gái ta nói không?" Người già nhưng tâm không già, ánh mắt ông ta sắc bén vô cùng.
Thư Yểu đứng bên cạnh, mắt cười cong cong, che miệng cười trộm vì đắc ý.
Nhướng mày, nháy mắt, ánh mắt khiêu khích rơi trên mặt Lý Hành Lần này xem anh làm thế nào?
Hắn cũng khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười khó phát hiện, đóng vai một người anh trai tận tụy hết lòng.
Vở kịch này, một người diễn thì sao kết thúc được?
Không đủ, không đủ, kịch độc thoại sao đặc sắc bằng màn song ca của hai người.
"Đêm nay có mưa, nước biển dâng cao, đại tiểu thư một mình ở đó, con lo lắng quá mức, nhất thời nóng vội...
là lỗi của con." Hắn cung kính cúi đầu, mi tâm khẽ nhíu, chủ động nhận lỗi.
Giả vờ lo âu, giả vờ thấp thỏm, chuyện này có gì khó?
Nhìn lại lần nữa, chỉ muốn thốt lên 'Woa', đúng là một con chó ngoan biết suy nghĩ cho chủ nhân.
Ai nhìn thấy cảnh này cũng phải tiếc nuối thốt lên Cánh săn ngôi sao ở Hồng Kông mù cả rồi, nhận lương mà không làm việc.
Phim tình cảm sướt mướt khung giờ vàng tám rưỡi tối mà không mời hai người này đóng chính, có sắc vóc, có ngoại hình, có diễn xuất, thật là đáng tiếc, đáng tiếc.
Thư Yểu dựng ngược lông mày lá liễu, mắt hạnh trợn tròn, suýt thì tức cười.
Tâm cơ thâm sâu, thủ đoạn cao tay.
Nói một nửa, còn lại để người ta tự đoán, đoán xem có phải Thư Yểu cô không nghe lời, thích gây chuyện, đáng đời bị người ta dạy dỗ hay không.
Được, được, được lắm, không nhảy vào bẫy, lại còn mượn gió bẻ măng, là cô đã coi thường hắn rồi.
Thư Long đưa mắt nhìn qua lại hai người, thở dài một tiếng, chống gậy xuống đất, lại làm người hòa giải "Chút chuyện cỏn con mà nói nhiều thế, thanh niên làm việc không biết nặng nhẹ là chuyện thường tình.
Người một nhà phải hòa thuận vui vẻ, đừng có so đo nữa.
Con gái mai còn phải đến trường báo danh, lên nghỉ sớm đi, cha còn có chuyện muốn nói với A Hành." Cha tuy cưng chiều cô hết mực nhưng chuyện chính sự thì không bao giờ cho phép ai xía vào.
Cô dù muốn ở lại cũng chẳng còn lý do gì khác, đành thầm mắng Lý Hành thêm một câu, một mình đi lên lầụ Đứng ở hành lang tầng hai, vốn định đi thẳng về phòng, nhưng khi đi ngang qua phòng Lý Hành, tình cờ thấy cửa phòng khép hờ chưa đóng chặt, Thư Yểu nảy ra một kế.
Cơ hội tốt ngàn năm có một, trời giúp ta rồi Thư Yểu vui mừng ra mặt, tìm cớ đuổi người giúp việc xuống lầụ Cô giả vờ về phòng, đặt túi xách xuống rồi lại lén lút lẻn ra, rón ra rón rén hệt như tên trộm mò vào phòng Lý Hành.
Cô đã muốn vào phòng hắn từ lâu để tìm một sợi tóc, chỉ là ngày thường Lý Hành luôn đóng chặt cửa phòng nên không có cơ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡