Chương 20
lộn xộn." Cô bướng bỉnh không chịu nhượng bộ "Dựa vào đâu mà phải nghe anh Anh buông tôi ra trước " Cô cứ không làm theo ý hắn đấy, trăm phương ngàn kế giãy giụa, uốn éo như con cá trạch, chỗ này cọ một cái, chỗ kia đá một cái.
Cứ ma sát dây dưa, châm lửa khắp nơi, khiến cơ thể Lý Hành cứng đờ, căng như dây đàn, lý trí lại càng lung lay sắp đổ.
"Được." Hắn bật thốt một tiếng, trong lòng tức cười, không nhịn được muốn dạy dỗ vị đại tiểu thư không biết trời cao đất dày này một bài học, lạnh lùng nhả chữ "Thích động đậy chứ gì?
Lát nữa đừng có mà hét dừng lại." Trong lòng Thư Yểu chuông cảnh báo reo vang, hắn muốn làm gì Lý Hành duỗi đôi chân dài, kẹp chặt giữa hai chân đang làm loạn của Thư Yểu, vén lên lớp viền váy ren.
Bàn tay thon dài luồn vào trong váy, đặt lên đùi đại tiểu thư thon dài trơn bóng, chậm rãi leo lên, vuốt ve không chút kiêng dè.
Những ngón tay mang theo vết chai mỏng gợi lên từng đợt da gà, thân thể Thư Yểu run lên bần bật, giống như nhà sư nhập định, bất động không dám nhúc nhích, không thể tin nổi nhìn hắn.
Hắn vậy mà dám to gan lớn mật đến mức độ này.
"Đại tiểu thư không phải thích động đậy sao?" Bàn tay Lý Hành càn rỡ di chuyển, phả ra một hơi nóng "Sao giờ lại nằm im rồi?" "Câm miệng Anh câm miệng cho tôi " Giọng điệu trêu tức của hắn khiến Thư Yểu thẹn quá hóa giận.
Cô vươn những ngón tay búp măng, cào cấu túi bụi lên cổ, lên lưng hắn, cào ra từng vệt máu đỏ.
Cái miệng nhỏ nhắn để lộ hàm răng trắng bóng, há miệng cắn phập vào vai hắn, để lại hai hàng dấu răng đẫm máụ Vốn là thiếu niên đang tuổi rồng cọp sung sức, dù hắn có trầm ổn, có bình tĩnh đến đâu thì cũng là kẻ huyết khí dồi dào.
Cú cắn kia của cô, tự cho là lực sát thương mười phần, nhưng so với mưa bom bão đạn, đao kiếm chém giết, thì chỉ là trò trẻ con, chơi đồ hàng, chẳng đáng nhắc tới.
Ngược lại càng giống như khiêu khích, khơi dậy dòng máu hoang dã đang sôi trào trong cơ thể thiếu niên.
Giống như đánh nhau, thấy máu mới là lúc sự hưng phấn bắt đầụ Hắn nhiệt huyết sôi sục, thái dương giật giật, cảm giác sướng hơn cả hút cần sa.
"Cắn mạnh thêm chút nữa, chút sức lực này sao mà đủ?" Lý Hành cười không chút cố kỵ.
Cô bị chọc tức, lại cắn mạnh thêm một cái.
Lý Hành khẽ hừ thấp một tiếng.
Vốn chỉ định dạy dỗ cô chút đỉnh, để vị đại tiểu thư mắt cao hơn đầu này biết cái gì nên chọc cái gì không, nào ngờ có những chuyện, không phải ai cũng kiểm soát được.
Hắn cười lạnh, một tay bóp chặt cằm cô "Có gan cắn, thì phải có gan chịụ" "Ai...
sợ ai chứ, a...
á...
" Cổ họng Lý Hành khô khốc, hắn vươn tay mân mê đùi cô, rồi di chuyển dần lên trên.
Từ vòng eo thon nhỏ vừa một nắm tay đến bụng dưới phẳng lì trơn nhẵn, hắn đẩy váy tốc lên tận ngực, một bàn tay cứ thế úp trọn lên bầu ngực mềm mại của cô.
Cô ác, hắn cũng ác, dùng sức bóp mạnh lên khối thịt mềm.
Cô như bị điện giật, toàn thân run rẩy.
Thư Yểu trân trân nhìn, trân trân chịu đựng.
Tay hắn vừa nóng vừa bỏng, giữa những cái vuốt ve mang theo từng luồng điện tê dại, chạy dọc từ mang tai lên đến đỉnh đầụ Một cảm giác khoái cảm xa lạ đến cực điểm, cũng dễ