⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

kế hoạch mà cô tự cho là kín kẽ không kẽ hở, nghẹn họng nửa ngày mới thốt ra được một câu "Đến lúc đó anh sẽ biết " Khóe môi Lý Hành nhếch lên, độ cong đầy vẻ châm chọc.
Lý Hành đang ở độ tuổi nằm giữa đàn ông trưởng thành và thiếu niên, có sự trầm ổn định lực của đàn ông, lại có cái ngông cuồng khó thuần của thiếu niên.
Cô nghe thấy hắn bật ra một tiếng cười trầm thấp nghèn nghẹn, dường như lời nói của cô nực cười lắm vậy.
Lý Hành khẽ hé đôi môi mỏng, hướng thẳng vào mặt cô nhả một vòng khói, mùi thuốc lá nồng nặc hun khiến cô ho sặc sụa "Khụ khụ khụ..." Cô ghét mùi thuốc lá, ở nhà lại càng không cho phép bất kỳ ai hút thuốc, ngay cả cha cô khi có cô ở đó cũng không đụng đến thuốc.
Chỉ có hắn, dám năm lần bảy lượt nhả khói vào mặt cô.
Hắn cố ý, Thư Yểu dám chắc là vậy.
Lý Hành bước lên một bước, càng lúc càng gần cô.
Bên tai cô buông xuống một câu nói, giọng điệu lười biếng trầm thấp, hơi thở nóng hổi ẩm ướt từ từ ập đến, giống như gợn sóng lăn tăn khi viên đá ném trúng giữa hồ, giống như ánh đèn chao đảo giờ này khắc này.
Từng vòng, từng chút một, trở nên vô cùng ám muội trong cái đêm đầy sắc dục này "Vậy tôi chống mắt lên chờ tin tốt của đại tiểu thư." Thư Yểu đẩy mạnh Lý Hành ra, đang định nổi đóa thì tiếng chuông điện thoại reo vang.
Đại Đông bắt máy "A lô, ai...
à à, có có có, ngài đợi một chút " Hắn tạm đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn Thư Yểu "Là Long gia...tìm đại tiểu thư." Thư Yểu không cam lòng húc người Lý Hành sang một bên, bước tới nghe điện thoại.
Cô chu môi, giọng nũng nịu, kéo dài âm cuối ngọt xớt lịm tim "Cha à" Đầu dây bên kia cười ha hả hai tiếng "Con gái bảo bối của ba, A Hổ nói hôm nay không đón được con, chuyện là thế nào?" "Con chỉ ra ngoài giải khuây chút thôi mà." Thư Yểu đứng cũng không yên, duỗi đôi chân dài trắng nõn đá đá vào góc tường.
Dưới ánh đèn, đôi chân càng thêm trắng, trắng đến phát sáng, làm lóa cả mắt người nhìn.
"Giải khuây mà đến tận cao ốc Minh Hoa sao?" "Con không có..." Thư Yểu cắn môi, má phồng lên giận dỗi, chẳng phục chút nào "Hôm nay Mỹ Hoa khai trương, con chỉ muốn đến xem thử thôi." "Xem đủ chưa?
Về nhà đi, ôn bài sớm mai còn đến trường báo danh.
Chủ nhiệm Trịnh gọi điện mách con trốn học nửa tháng nay rồi đấy." "Con không...
Cha, cha thiên vị quá.
Từ lúc Lý Hành đến, cái gì cha cũng đưa cho hắn." Giọng Thư Long mệt mỏi, kiên nhẫn đã cạn sạch "Mỹ Hoa là hộp đêm, con là một nữ sinh con nhà lành xen vào làm cái gì, mau về nhà ngay." "Con không về " Thư Yểu không cam tâm "Tại sao Lý Hành không cần đi học, còn con ngày nào cũng phải đến trường, hắn lại cái gì cũng có Ngay cả cha cũng chỉ quan tâm hắn, con trốn học nửa tháng cha mới phát hiện..." Cô cũng không phải không muốn đi học, cô chỉ muốn đánh cược, cược xem bao giờ cha mới chú ý đến cô.
Không ngờ thoắt cái đã nửa tháng, vẫn là thầy giáo gọi điện mách lẻo ông ấy mới hay biết.
"Trốn học mà còn mặt mũi nói à, cha cũng thấy mất mặt thay con Một đứa con gái so đo với đàn ông làm gì?" Thư Long day day ấn đường, càng nói càng giận, khuôn mặt già nua đỏ bừng như Quan


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡