Chương 18
tìm tòi đến tận cùng, nhưng theo bản năng phòng vệ, cô chạy đến phòng bếp lấy một con dao nhỏ, lòng bàn tay run rẩy cầm chuôi dao để trước ngực nâng cao trạng thái cảnh giác.
Sau đó, cô hít sâu một hơi từ từ kéo cánh cửa ra, kéo đến một nửa mơ hồ thấy một thanh niên để ngực trần đưa lưng về phía mình đang sửa vòi nước.
Hắn có làn da màu mật và bả vai rộng lớn, khi cánh tay cường tráng dùng lực, cơ bắp phía sau lưng nhô lên đường cong rắn chắc, rất có mỹ cảm.
Toàn thân cô căng thẳng, một tay giơ đao, giọng nói tràn tới cổ họng “Này.” Tiếng nước quá lớn hoàn toàn bao phủ giọng nói của cô.
Ngay ở lúc đang ‘tiến thoái lưỡng nan’ , cánh cửa phòng sách đột nhiên mở ra, phía sau truyền đến âm thanh già nua của Trương gia gia “Dao Dao tới à.” rơi vào thế khó, không biết làm gì cho phải...
“Người có tuổi rồi tai thật kém mà, ông còn tưởng rằng là ảo giác.” Giọng ông cụ thuần hậu ồm ồm, người thanh niên trong WC nghe tiếng quay đầu lại.
Chu Thanh Dao thấy rõ người nọ, cả người cứng đờ tại chỗ, trên tay mất lực, dao nhỏ suýt chút nữa rơi xuống.
Thiếu niên nhìn thấy cô gái nhỏ đầy mặt kinh ngạc giơ đao đứng ở cửa, anh nhíu mày sửng sốt một giây.
“nannan Cô.” Lời kế tiếp còn chưa nói ra, tay buông lỏng còn chưa sửa xong vòi nước “Bang” một tiếng rơi trên mặt đất, ống nước vỡ ra, một dòng nước mạnh đổ ập xuống người thiếu niên, quần iean hoàn toàn ướt đẫm.
Trình Tiêu hơi khép mắt, kìm nén xúc động muốn mắng người.
Anh ngăn chặn dòng nước đang loạn phun bốn phía, hai tay lưu loát nhanh chóng khoá lại chốt mở.
Anh chậm rãi đứng dậy, tuỳ ý rút khăn lông sạch sẽ quàng lên sau cổ, giọt nước trên đỉnh đầu vẫn đang tí tách rơi xuống.
Chu Thanh Dao còn chưa hết bàng hoàng, thiếu niên đã bước tới gần cô, thân thể gầy gò đứng trước thân thể cao lớn cường tráng yếu ớt như con kiến có thể bị tuỳ tay bóp chết.
Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn thiếu niên trần trụi cơ ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Trình Tiêu đoạt lấy dao nhỏ trên tay cô, lưỡi dao sắc bén phát ra tia sáng lạnh lẽo.
Anh cúi đầu hừ cười “Cô đúng là có nhiều dũng khí cầm đao.” Chu Thanh Dao “.....” ....
Trên ghế sô pha trong phòng khách, Trương gia gia bưng chén thưởng thức tế phẩm mỹ vị Chu Thanh Dao trèo đèo lội suối mang đến, cười tủm tỉm đánh giá vị ngọt của súp rất vừa miệng.
Nhưng trong đầu Chu Thanh Dao cứ “Ong ong”, có quá nhiều điều không rõ ràng lại không biết nên bắt đầu từ đâu, hay liệu có nên hỏi hay không?
“Trương gia gia.” Cửa phòng ngủ mở ra, thiếu niên thay đổi quần dài màu đen rộng thùng thình, vừa đi vừa dùng khăn lông lau khô nửa người trên trần trụi “Đèn trong phòng ngài hỏng rồi, lần sau cháu sẽ tới thay.” Chu Thanh Dao chỉ liếc một cái, ánh mắt chạm đến điểm đỏ trước ngực anh, mặt nóng bừng bừng, quay đầu đi chỗ khác không dám nhìn thẳng.
Trương gia gia nhìn cô gái nhỏ đang ngượng ngùng, túm lấy áo ngắn tay trên sô pha ném lên người anh “Ăn mặc kiểu gì vậy.” Trình Tiêu liếc nhìn thiếu nữ ngồi trên sô pha, nghe lời ông mặc quần áo vào.
“Cháu đi đây.” Anh chào tạm biệt rồi xoay người đi đến cửa.
“Chờ chút.” Trương gia gia gọi anh lại, dù sao cũng làm lãnh đạo nửa đời người, giọng nói của ông vẫn rất có