Chương 9
học tập của hắn nằm ngoài tầm với của cô.
Hắn đợi một lúc không thấy cô trả lời, vội vàng tự sắp xếp “Tiết tự học ngày mai được không?
Sẽ không tốn nhiều thời gian lắm đâụ” Cô im lặng một lát, gật gật đầụ Nam sinh thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở nụ cười khó giấu được.
Chu Thanh Dao xoay người đi về hướng khác, Hồ Mộng vừa mới bị bỏ qua một bên chậm rãi đi theo.
“Cậu ta là ai vậy?” “Chính là uỷ viên học tập mà cậu muốn tìm.” “Đứng thứ nhất?” “Ừ.” Hồ Mộng mở to con ngươi, vẻ mặt mới lạ “Tớ cứ nghĩ là một tên mọt sách mặt đầy đậu đậu , không ngờ trông cũng không tệ lắm...
Mà này, tên hắn là gì?” một cách nói khác của mụn tuổi dậy thì.
“Chu Uẩn.” “Chu Ôn?” Hồ Mộng vẻ mặt ghét bỏ “Chàng trai khôi ngô tuấn tú như thế, đặt tên lại như nhà giàu nuôi heo vậy ?” Từ ‘Chu’ trong tiếng Trung đồng âm với từ con heo.
Chu Thanh Dao mỉm cười, từ trong túi quần lấy ra một chiếc kẹo cao su, lột ra giấy đóng gói rồi nhét vào miệng cô nàng.
“Ăn của cậu đi, đại ca.” .....
Chu Thanh Dao và Hồ Mộng vui đùa ầm ĩ đi đến cổng trường, vừa lúc gặp được chủ nhiệm giáo huấn thầy Trương đang canh giữ ở cổng trường tóm học sinh vi phạm nội quy.
Kiêu ngạo Bạch Mao hôm nay không may mắn, chưa ra khỏi cổng trường đã cà lơ phất phơ ngậm điếu thuốc, đang hết sức lâng lâng thì bị chủ nhiệm Trương tóm được.
Bạch Mao cất cao âm lượng chống đối, rất giống một đàn vịt đi xuống nước to tiếng kêu, Chu Thanh Dao nghe tâm phiền ý loạn, vốn định lập tức đi qua, lại bị Hồ Mộng kéo sang một bên trộm xem diễn.
Trương chủ nhiệm có lẽ là thật sự bất lực, thở dài ba tiếng “Dương Khả, còn vài bước nữa là ra khỏi cổng trường rồi, em đến nỗi khó nhịn như vậy sao?” “Không phải lòng tôi khó nhịn, là miệng tôi nóng vội thôi.
“ Bạch Mao nhếch môi cười tinh quái “Thầy Trương, ngài cứ mắt nhắm mắt mở là được, đừng cứng ngắc quá....” Nghiêm khắc bảo thủ Trương chủ nhiệm không có biện pháp với học sinh dở thân phận đặc thù này, cũng không thể dùng cách xử phạt về thể xác như đối học sinh bình thường, chỉ có thể tận tình khuyên bảo “Cậu không thể hiểu chuyện chút sao?
Thế nào cũng phải khiến ba cậu tức chết mới được.” “Ông già thân thể cường tráng, tâm lý vững vàng, ngài đừng phí tâm lo lắng, cho dù ngài đã chết hắn cũng không chết được.” “...” Trương chủ nhiệm suýt chút nữa bị nghẹn chết.
Ông ấy chỉ có thể làm bộ làm tịch răn dạy Bạch Mao vài câu, Bạch Mao cười tươi rói đi ra khỏi cổng trường, quang minh chính đại lấy hộp thuốc đưa cho Kỳ Hạ bên cạnh, sau đó hai người hít mây nhả khói đi xa.
“Người này thật sự là vô pháp vô thiên, tớ dám đánh đố, kết cục cuối cùng của hắn nhất định là bị loạn đao chém chết, giống như Yakuza vậy, cứ ngông nghênh ắt sẽ bị sét đánh....” Yakuza tên một băng đảng Mafia của Nhật Bản.
Hồ Mộng trước mặt nhát gan sợ hãi, sau lưng lải nhải nguyền rủa Bạch Mao, nhưng Chu Thanh Dao một chữ cũng không nghe vào tai, lực chú ý toàn tập trung ở phương hướng hai người vừa rời đi.
Bên cạnh bọn họ thiếu một người.
Cô cắn môi, tim khẽ thắt lại.
Thiếu niên khiến cô nhớ thương hằng đêm, lại đột nhiên biến mất đã vài ngày.
...
Hai ngày sau, ba Chu cuối cùng cũng được ngày nghỉ làm,