Chương 12
ghét cay ghét đắng.
Nhưng không nghĩ tới cô đã gần gũi tới như vậy, anh cư nhiên còn chưa đẩy cô ra, giống như muốn xem cô còn có thể biểu diễn ra cái gì, dẫn đến bây giờ người cưỡi hổ khó bước xuống ngược lại biến thành cô.
Hai người dường như rơi vào một trò chơi, ai dao động trước, người đó sẽ thua.
Trong bầu không khí gần như mập mờ, cô đưa nho đến bên miệng anh, dùng ngón tay cong lên nhẹ nhàng điểm môi anh "Há miệng.
" Hơi thở của cô rất nhẹ, trên mặt có ửng đỏ nhàn nhạt, vẻ mặt mang theo một tia khẩn trương không dễ phát hiện.
Trần Hoài Tự rũ mắt không tiếng động nhìn cô, hồi lâu, môi khẽ giật giật, tựa hồ sắp cắn tay cô.
Ngôn Trăn mừng rỡ, lập tức chuyển hướng, nhét quả nho kia vào miệng mình, buông tay anh ra, đắc ý nhướng mày với anh.
Là cô thắng.
Dám ở trên xe trêu chọc cô như vậy, cô đã trả được thù.
Chỉ là, ánh mắt Trần Hoài Tự thoạt nhìn rất kỳ quái.
Không giống như thẹn quá hóa giận, ngược lại giống như một cơn bão nào đó sắp tới.
Tiếng bước chân dì Thôi lên cầu thang lúc này truyền đến.
Ngôn Trăn thấy tốt liền thu, xoay người muốn chuồn mất.
Không nghĩ tới một giây sau, cổ tay cô bị nắm chặt, ngay cả âm thanh còn chưa kịp phát ra, liền bất ngờ bị kéo vào phòng.
Cửa phòng nặng nề đóng lại, phát ra tiếng vang thật lớn, đĩa hoa quả bị đánh ngã xuống đất, tan tác rơi xuống hành lang, nước giàn giụa, hỗn độn một mảnh.
Đây không phải là lần đầu tiên hai người hôn nhau, tuy nhiên Ngôn Trăn cũng không thừa nhận lần ngoài ý muốn đó.
Lần đầu tiên là hai năm trước, vào đêm Giáng sinh.
Một đám người mở party trong biệt thự, uống rượu và chơi trò chơi xung quanh cây thông Noel trong phòng khách.
Ngôn Trăn rút ra một phiếu thăm thử thách, yêu cầu cô và một người khác giới ôm trong mười giây.
Điều này đối với cô mà nói quá đơn giản, bởi vì Ngôn Chiêu cũng đang ở đây.
Nhưng cô dạo một vòng trong phòng khách, không tìm được Ngôn Chiêu, ngược lại còn nhìn thấy Trần Hoài Tự đứng bên cửa sổ sát đất hút thuốc.
Anh cúi đầu không biết đang suy nghĩ chuyện gì, ánh trăng sáng chiếu vào, ở phía sau anh kéo ra một cái bóng dáng dài lạnh lẽo.
Đầu ngón tay lấp loé chấm lửa đỏ, lóe lên ánh sáng yếu ớt, giống như có thể tắt bất cứ lúc nào.
Chú ý tới Ngôn Trăn, anh dập tắt điếu thuốc, ném vào gạt tàn, thấp giọng hỏi cô "Có chuyện gì vậy?
" Phía sau có người thúc giục Ngôn Trăn nhanh một chút, nói là thời gian sắp kết thúc, không hoàn thành sẽ phạt rượụ Đầu cô nóng lên, xông lên ôm lấy Trần Hoài Tự.
Hình như anh cũng rất bất ngờ, thân thể khựng một chút.
Trước mắt bao người, Ngôn Trăn sợ anh đẩy mình ra, vì vậy dùng tay kéo áo sau lưng anh, giọng điệu hung tợn uy hiếp nói "Không được đẩy tôi ra.
" Giống như một con mèo con giương nanh múa vuốt.
Trần Hoài Tự cúi đầu nhìn cô, không nói gì, trong tiếng huýt sáo của mọi người, duỗi tay nhẹ nhàng ôm lấy cô.
"Sáu, năm, bốn..." Người xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn bắt đầu nhốn nháo đếm ngược, Ngôn Trăn vùi đầu vào trong ngực Trần Hoài Tự giả chết, toàn bộ mũi bây giờ đều là hơi thở trong trẻo trên người anh, khiến lỗ tai cô nóng lên, chỉ cảm thấy mỗi một giây đều cực kỳ khó chịụ Lúc đếm đến một, Ngôn Trăn vội vội