⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 25

nơi này là điểm tụ tập thường xuyên.
Trong phòng bao, tiếng chơi mạt chược ồn ào náo nhiệt.
Khi Trang Thiếu Châu bước vào, mấy người đang ngồi quanh bàn bài đều bất giác ngẩn ra, liếc mắt trao đổi ánh nhìn.
Mười phút trước, Trịnh Khải Quân còn bảo rằng tối nay Trang Thiếu Châu đi hẹn hò với cô ba nhà họ Trần nên không thể đến.
Vậy mà giờ không chỉ đến, anh còn gọi thêm một phần đồ ăn nhẹ.
"Cậu bị làm sao vậy?
Chẳng phải tối nay đi ăn với Trần Vi Kỳ à?" Trịnh Khải Quân luôn thích xem náo nhiệt, nhanh chóng bỏ dở ván bài, ngồi qua chỗ Trang Thiếu Châu, nhìn anh từ trên xuống dưới.
Trang Thiệu Châu dựa lưng vào ghế sofa, hờ hững nghịch dây đeo đồng hồ da trên cổ tay, lạnh nhạt nói "Tâm trạng tôi không tốt, cậu ít nói lại đi." Trịnh Khải Quân bật cười, tất nhiên anh ấy không mù, nhìn qua cũng biết tâm trạng của người này kém thế nào.
Anh ấy cố tình châm thêm dầu vào lửa, ngồi sát lại, dùng ngón tay gõ nhẹ vào đồng hồ của Trang Thiếu Châu "Mới có bảy rưỡi thôi.
Là Trần Vi Kỳ cho cậu leo cây à?" Trang Thiệu Châu nhếch môi, lạnh lùng thốt ra một chữ "Biến." Trịnh Khải Quân cười ngả ngớn, ném cho anh một điếu xì gà "Thử đi, vị cậu thích đó." Thật ra Trang Thiếu Châu không có ý định hút thuốc, anh chỉ đến để giết thời gian thôi.
Sau khi châm lửa, anh yên lặng nhìn làn khói xám trắng từ từ bay lên, rồi tan biến vào không khí.
Một lúc sau, anh lên tiếng "A Quân, cậu nói xem, trông tôi giống người có đời tư bừa bãi lắm sao?" "???" Trịnh Khải Quân sững sờ vài giây, sau đó bật cười đến mức vai rung bần bật, điếu xì gà suýt rơi vào chân "Ai bảo cậu có đời tư bừa bãi thế?
Là Trần Vi Kỳ à?
Tôi đã bảo rồi mà, sao hai người lại ăn tối sớm thế được." Trang Thiếu Châu lạnh lùng nhìn bạn thân cười đến co giật, biết rõ không nên hỏi, cuối cùng chuyện không có cũng hỏi thành có "Không phải cô ấy nói." Câu giải thích dư thừa của anh nghe nhạt nhẽo vô cùng.
Những lời bóng gió của Trần Vi Kỳ chẳng khác gì mắng anh đời tư bừa bãi.
Lòng Trang Thiếu Châu như bị đè nặng, anh hít một hơi xì gà sâu, mùi quế cay nồng cùng hương tuyết tùng lan tỏa trên đầu lưỡi.
Vị đắng ngắt, nhưng nếu tập trung cảm nhận, có thể thoáng nhận ra chút ngọt ngào mong manh.
Giống hệt cảm giác Trần Vi Kỳ mang đếnnan vừa đắng vừa cay, còn vị ngọt chỉ là ảo giác.
"Cậu nên giải thích với Trần Vi Kỳ, cậu thuộc kiểu ngắm hoa nhưng không dính lá." Nói thẳng ra là, nhìn nhiều người đẹp, nhưng chẳng chạm vào ai.
"Nếu cậu có chuyện nam nữ bừa bãi, thì chính cậu sẽ tự thấy ghê tởm với bản thân trước rồi.
Với cái tính sạch sẽ này của cậụ..
đúng là hại người." Thực tế, chứng sạch sẽ của Trang Thiếu Châu chủ yếu nhắm vào con người, không phải đồ vật.
Người khác chạm vào anh một chút cũng khiến anh khó chịu, chứ đừng nói đến việc quan hệ bừa bãi.
Trịnh Khải Quân cười đủ rồi, duỗi lưng một cái, đôi giày da sáng bóng vắt vẻo trên bàn trà "Theo tôi thấy, tại trông cậu quá thu hút, nhìn vào đã giống kiểu tra nam.
Cậu không mời người khác, người ta lại tìm đến cậụ Đừng nói là cậu không biết mấy cô gái đó bàn tán về cậu thế nào." "Cô gái nào bàn tán về tôi?" Trang Thiệu Châu chẳng mấy hứng thú với việc ai đó nói gì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡