⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

nên bực bội ra mặt, không nhận ra bầu không khí xung quanh đã trở nên căng thẳng "Thứ như vậy chẳng phải là đồ secondhand rồi hay sao?
Nếu không phải vì gia thế, ai mà thèm nannannan" Lời chưa dứt, một ly rượu mạnh đã tạt thẳng vào mặt hắn ta.
Tiếng hét thảm thiết vang lên, hắn ta che mắt lại.
Boong tàu đang náo nhiệt trở nên im lặng như tờ chỉ trong phút chốc.
Trang Thiếu Châu đặt ly rượu xuống, bình thản bước đến trước mặt kẻ kia, nâng tay bóp lấy mặt hắn ta.
Sức lực cánh tay mạnh mẽ, cơ bắp cuồn cuộn, gần như muốn phá vỡ lớp áo da.
Sức mạnh này không phải từ phòng gym mà là kết quả của những năm tháng chèo thuyền buồm và leo núi hoang dã.
Cách xử lý bạo lực này hoàn toàn không ăn nhập với vẻ ngoài lịch lãm của anh.
Trang Thiếu Châu nhìn thẳng vào người đàn ông đang đỏ bừng mặt vì tức giận, giọng nói rất nhẹ nhàng "Cậu là thứ đồ chơi qua tay mấy người phụ nữ?
Dane, giữ mồm miệng sạch sẽ, phải tôn trọng phụ nữ." Sau khi anh buông tay, trên mặt người đàn ông để lại hai vệt hằn sâu, bộ dạng đỏ bừng vì nghẹt thở trông thật nực cười.
Không ai trong số những người có mặt dám bước ra can thiệp.
Đám cậu ấm kiêu ngạo và ngông cuồng này hiểu rõ bốn chữ "tôn ti trật tự" hơn ai hết.
Trang Thiếu Châu nhận khăn lau tay, điềm nhiên bước vào trong phòng.
Trịnh Khải Quân giơ ngón giữa về phía kẻ ngày thường vốn hống hách, nhưng giờ không dám hé răng "Đồ khốn, lần sau mày còn ăn nói bẩn thỉu nữa, thì tao sẽ đóng đinh miệng mày bằng nắp quan tài." Tiếng nước từ vòi chảy ào ào, bồn rửa đã đầy một nửa.
Trang Thiếu Châu nhấn một chút xà phòng, cẩn thận rửa từng ngón tay, tỉ mỉ đến mức khó tin.
Anh có hơi ám ảnh sạch sẽ, không thích bị người khác chạm vào, cũng chẳng thích chạm vào ai.
"Cậu nổi giận kiểu này đúng là lạ.
Không giống cậu chút nào." Trịnh Khải Quân tựa vào tường kính lượn sóng của phòng tắm, châm một điếu thuốc.
Trang Thiếu Châu xoa tay đầy bọt xà phòng, thản nhiên hỏi lại "Thế nào mới giống tôi?" "Thì bảo vệ trói hắn lại rồi quăng xuống biển cho mát, chứ không phải đích thân ra tay làm bẩn tay mình." Trịnh Khải Quân phà ra một làn khói, cười chế nhạo "Cậu thực sự để ý đến Trần Vi Kỳ à?" Trang Thiếu Châu rửa tay dưới vòi nước, bình tĩnh phủ nhận "Không." "Thế mà lại phản ứng dữ vậy?
Tôi nói rồi, kiểu cô chiêu như Trần Vi Kỳ không phải gu của cậụ" Trang Thiếu Châu thích kiểu dịu dàng, dễ thương, biết nghe lời – kiểu "thỏ con." Trịnh Khải Quân tự tin mình hiểu anh bạn lâu năm này, bởi những người bạn gái anh từng đưa đi dự tiệc đều thuộc tuýp đó.
Trang Thiếu Châu chậm rãi lau khô tay bằng khăn mềm.
Khi Trịnh Khải Quân đưa cho anh điếu thuốc, anh nhận lấy, ngậm trên môi, cúi đầu nhẹ.
Lửa từ bật lửa bùng lên như ánh sáng đèn ngủ nhỏ, điếu thuốc cháy tí tách.
Làn khói thuốc mỏng bao phủ gương mặt tuấn tú của anh.
Trang Thiếu Châu nhìn chăm chú hình ảnh mình trong gương, ánh mắt tĩnh lặng mà sâu thẳm, không thấy đáy.
"Tôi không thích kiểu như cô ấy.
Quá kiêu ngạo, không dễ thương." ...............
Mưa ở Hương Cảng vẫn không dứt, khiến người ta cảm thấy bực bội.
Trần Vi Kỳ cầm ly trà nóng, nhìn ra ngoài khung cửa sổ mờ sương, nơi cảng Victoria hiện lên lờ mờ trong màn mưa.
Những tòa cao ốc sừng sững hòa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡