⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

người ta thấy buồn lòng nhưng tâm trạng của Khương Thanh Vũ không hề chán nản mà ngược lại đang vô cùng tốt.
Cố Vân Dực vẫn luôn để ý đến sự thay đổi của cô.
Đến trước cửa nhà hàng, con bướm trắng nhỏ ấy lại bay đến bên cửa gỗ.
Nơi đó là một sân nhỏ mang đậm phong cách Giang Nam cổ xưa, có tường trắng ngói xanh, tiếc rằng vì bây giờ trời đã tối nên không thể nhìn rõ cảnh vật ở bên trong.
Cố Vân Dực cũng không dừng ở đây lâu, anh rẽ vào một con đường, tìm một quán trà ở gần đó, đỗ xe ở cửa.
Anh đi lên tầng cao nhất, cửa sổ kiểu cổ xưa đang được mở rộng khiến tầm nhìn được bao quát, nhìn thấy rất rõ mọi thứ ở trong sân bên cạnh.
Có lẽ Khương Thanh Vũ đến khá sớm.
Kế đó có mấy nam nữ trông khá trẻ tuổi cũng lục tục đi vào, sau đấy là tiếng cười đùa phát ra từ trong căn nhà kia.
Cố Vân Dực thấy vậy khóe môi cũng cong lên, nghe tiếng đàn cổ và bắt đầu chợp mắt.
Chẳng bao lâu sau, đèn lồng trong sân đã bắt đầu tỏa ra ánh sáng ấm áp, chiếu lên hoa cỏ tạo thành những tia vàng kéo dài.
\'\'Thanh Vũ.\'\' Lúc Khương Thanh Vũ đang rót nước, cánh tay bất chợt bị ai đó ôm lấy.
Chu Khả đang đứng ở sau lưng cô, chiếc áo màu hồng nhạt khiến vẻ mặt cô ấy trông rất dịu dàng.
Cô gái cười ngọt ngào, đôi mắt to tròn quan sát cô.
\'\'Tốt lắm, không nhìn ra chút gì cả.\'\' Hai cô gái ôm nhau một lúc.
Sau đó cánh cửa lại bị đẩy ra, có ba người bước vào, gồm một nữ và hai nam, trong đó có một nam một nữ là một đôi tình nhân.
Thời cấp ba hai người họ suốt ngày bị mời phụ huynh, cuối cùng bây giờ cũng tu thành chính quả.
Mấy hôm trước đã đi đăng ký kết hôn, lần tụ họp này cũng là để chúc mừng tân hôn cho bọn họ.
\'\'Vũ Nhiên, chúc mừng hai cậụ\'\' Tống Vũ Nhiên nhận bao lì xì lớn của Khương Thanh Vũ thoáng ước lượng, rồi nở một nụ cười để lộ hàm răng trắng phaụ \'\'Ái chà, nặng như vậy sao, nhất định lúc cậu kết hôn tớ sẽ mừng lớn hơn nữa.\'\' Các cô gái cười nói vui vẻ, Kỷ Quan Đình vỗ nhẹ lên đầu vợ, sự chênh lệch chiều cao giữa hai người trông vừa đáng yêu vừa buồn cười.
Sau đó, anh ấy nhân lúc mấy cô gái không chú ý, huých nhẹ vào tay chàng trai đứng bên cạnh.
Từ lúc bước vào phòng Trịnh Nham luôn nhìn chằm chằm Khương Thanh Vũ.
Là anh em, đương nhiên anh ta biết trong lòng bạn mình đang nghĩ gì.
Khi Khương Thanh Vũ xảy ra chuyện nằm viện, anh ta suốt ngày đến bệnh viện thăm cô, tuy mượn danh nghĩa bạn bè nhưng thực ra là đã yêu thầm từ lâụ \'\'Ầy.\'\' Cuối cùng Trịnh Nham cũng dời ánh mắt khỏi gương mặt xinh đẹp kia.
\'\'Làm sao thế?\'\' \'\'Nếu như cậu vẫn không chịu nói ra, người ta sẽ đi mất đấy.
Thủ đô là nơi rất rộng lớn, không thể giống như Nam Thành được.
Ở đó có đủ mọi loại người, cô ấy gặp gỡ nhiều người hơn thì cậu lại càng khó theo đuổi hơn đấy.\'\' Gương mặt chàng trai bên cạnh đỏ lên, yêu thầm suốt ba năm và nỗi nhớ nhung thời đại học, cả thanh xuân của anh ta đều dành cho một giấc mơ.
Ngày đó khi nghe được thông tin cô sắp đến thủ đô anh ta chỉ cảm thấy đột ngột, có điều sau khi nghĩ lại cũng thấy hợp lý, dù sao điều kiện chữa bệnh ở thủ đô cũng tốt hơn.
\'\'Hẳn là thủ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡