Chương 19
nữa vì người đàn ông đã ôm cô rất chặt.
\'\'Alo.\'\' Đầu dây bên kia là trợ lý của Cố Vân Dực, lúc nãy anh gửi tin nhắn cho cậu ta nhưng bởi vì cậu ta đang tắm nên không nghe thấy.
Bây giờ cậu ta lại gọi điện đến, cứ cảm thấy ông chủ không được vui cho lắm.
Bầu không khí mờ ám bị đánh vỡ không thể tiếp tục được nữa.
Ngón tay thon dài của Cố Vân Dực chạm lên mặt cô, hai người cách xe không đến mười mét, sau đó anh không nói thêm lời nào nữa.
Đến khi cách nhà họ Khương chỉ 1km, Cố Vân Dực không tiếp tục đi về phía trước mà rẽ về phía bờ sông.
\'\'Không trở về nhà ư?\'\' Trên mặt nước có một lớp khói mờ trông như sương mù, khiến gốc liễu như mọc lên từ chốn bồng lai tiên cảnh.
Cố Vân Dực chìa tay về phía cô.
\'\'Chỗ này không dễ đi đâụ\'\' Cô nhìn thoáng qua, tránh ánh mắt của anh rồi nhẹ nhàng nắm lấy.
Hai người một trước một sau, bây giờ vẫn chưa muộn, ven bờ sông có một khu du lịch nên trong các quầy hàng vẫn còn có người.
Một bên tối một bên sáng khiến tim đập càng nhanh hơn.
Khi Cố Vân Dực bước ra khỏi xe có cầm theo một túi vải màu đỏ, Khương Thanh Vũ nhìn qua giống như đồ vật ở trong phim cổ trang.
Bên trong đó chứa một đôi khóa vàng, cho dù cô chưa từng trải qua, nhưng cô cũng biết rõ hai thứ đó là cái gì.
Hễ là đồ vật đi theo đôi, đặc biệt là khắc hình long phượng thì chỉ có ý kia.
\'\'Đây là?\'\' \'\'Trước khi tới Nam Thành ông nội đã đưa cho tôi, lúc mẹ em còn đang mang thai đã đính hôn cho em và tôi từ trong bụng mẹ, nếu em là con gái thì sẽ gả cho tôi.\'\' \'\'Anh còn tin điều này sao?\'\' Dù nhìn từ phương diện nào thì Cố Vân Dực cũng không phải là người cổ hủ như vậy.
Người ở thời đại này ai còn tin điều đó nữa chứ.
Tuy rằng cô cảm thấy mẹ sẽ không ủng hộ việc cô sáng tác truyện tranh nhưng cũng không cổ hủ đến mức bắt cô phải thực hiện điều gì đó.
\'\'Không tin, ông nội tôi và mẹ em đều không phải là người cứng nhắc.\'\' Cô gái nhỏ viết hết lên tâm tư lên mặt đã bị một câu nói của anh chọc thủng, khiến cô ngại ngùng chớp mắt.
\'\'Vậy thì…\'\' \'\'Không phải vì điều đó.\'\' Đây chỉ là vì anh ở gần, có thể giành lấy cô trước những người khác một bước.
Hoặc cũng có thể là vì anh tới nơi này gặp cô và trút bỏ hết những gánh nặng của mình.
\'\'Bởi vì em.\'\' Khương Thanh Vũ không nghĩ rằng Cố Vân Dực sẽ là người thẳng thừng như vậy.
Anh đã mang lại cho cô hình tượng là một người trầm ổn hướng nội, nhưng bây giờ lại nhìn cô cười.
Có điều khi người này mang vẻ mặt tươi cười vẫn không che giấu được tính xâm chiếm.
Đây là khí thế sau bao nhiêu năm trải qua mưa gió của anh, khiến Khương Thanh Vũ chỉ liếc mắt đã thấy hoảng loạn.
\'\'Cho nên em có bằng lòng thực hiện lời hứa hẹn này không?\'\' Anh bỗng bước tới gần cô, hai ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.
\'\'Là, là cái gì cơ…\'\' Hai vành tai Khương Thanh Vũ đỏ bừng, cô biết rõ nhưng vẫn cố hỏi.
Nhịp tim của cô rất hỗn loạn, cảm xúc đang lên xuống sau khi trải qua sự hoảng hốt.
Cô thuận theo sức mạnh của người đàn ông mà ngẩng đầu lên, trong mắt anh như ẩn chứa cảm xúc xa lạ lại mãnh liệt.
\'\'Gả cho anh nhé.\'\' Khi hai người về đến