Chương 21
cầm lấy bàn tay cô.
"Năm đó lúc con ra đời bé có tí teo, mẹ còn rầu rĩ làm sao mới có thể nuôi con khôn lớn.
Bây giờ nhoáng cái đã đến lúc con phải đi lấy chồng rồi." "Mẹ " "Thanh Vũ." Khương Hoa nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào đáy lòng cô.
"Con có thích Vân Dực không?" "Con không biết ạ..." Khương Hoa khẽ gật đầu, đổi cách nói khác.
"Vậy là không thích rồi.
Thế thì ngày mai mẹ sẽ bảo cậu ấy rời đi, sau này cũng không xuất hiện trong cuộc sống của con nữa." "Mẹ." Khương Hoa đã đứng lên mở cửa phòng ra, Khương Thanh Vũ thấy thế vội gọi bà ấy lại, quên luôn cả việc giấu đi vẻ căng thẳng.
Bà đưa về phía con gái nở một nụ cười rất nhẹ, nhưng đến khi quay đầu lại đã bày ra vẻ mặt bình tĩnh.
"Vân Dực là một đứa trẻ tốt, mẹ và ông ngoại con sẽ không nhìn sai người, càng không hại con gái của mình." "Nếu như con muốn từ bỏ, vậy thì sự dịu dàng hay sự rung động mà cậu ấy đã dành cho con đều dừng lại tại đây." Lần này Khương Hoa thật sự đã đi ra ngoài, bà ấy đã nói rất nhiều nhưng chỉ có hai câu cuối là khiến Khương Thanh Vũ để tâm nhất.
Bà ấy và ông ngoại sẽ không hại cô, hơn nữa, cô đã vô thức đắm chìm trong sự quan tâm thầm lặng của Cố Vân Dực từ lúc nào không hay.
Cuối cùng nước mưa đọng trên mái hiên lâu ngày cũng rơi xuống mặt đất tạo thành một vũng nước nhỏ.
Gạch đá xanh bị ngâm nước quanh năm suốt tháng, cục đá rơi xuống cũng tạo thành một cái hố nhỏ.
Khương Thanh Vũ nằm trên giường vẽ phác thảo.
Ngoài trời không có nắng, cô cũng không ăn trưa, tiếng động ngoài cửa sổ đã đánh vỡ trạng thái tập trung của cô.
Cô dụi mắt nhận ra đã là buổi chiềụ Mẹ cô không ở nhà nên cô ăn qua loa bữa trưa rồi đi tìm các chị em uống trà.
Đã lâu như thế vẫn chưa nhìn thấy Cố Vân Dực ra ngoài hút thuốc, chắc là anh cũng không ở đây.
Vừa hay cô có thể ra ngoài hít thở không khí.
Sau chuyện tối qua, trong lòng cô vẫn luôn rối bời.
Trông có vẻ cô đang vẽ rất nghiêm túc, nhưng thực chất lại chẳng vẽ ra được bức tranh nào có ý nghĩa.
Con người Cố Vân Dực rất dịu dàng, cũng đối xử tốt với cô.
Dù xét từ phương diện nào thì anh cũng là người rất tốt.
Nhưng cô luôn có cảm giác giữa cô và anh có một khoảng cách nào đó.
Liệu rằng người trời sinh đã ưu tú có thể đi chung đường với người lười biếng như cô không?
Cô cần phải từ chối thôi.
Nhưng nhớ lại việc tối hôm qua ở bờ sông, lúc ấy cô không thể cất lời từ chối.
Thạch trái cây cô mua từ sáng hôm qua vốn đặt trên giá trong phòng bếp, vậy mà tìm cả nửa ngày rồi vẫn không thấy đâụ "Em đang tìm cái này à?" Cố Vân Dực đột ngột lên tiếng, dọa cô giật mình.
Cô đang nghĩ về anh đó, tự nhiên có cảm giác như bị bắt vào tròng vậy.
Nhìn kỹ lại, ly thạch trái cây to đó đang lẳng lặng nằm trong tay Cố Vân Dực.
Anh đã ăn được một nửa rồi, má người đàn ông hơi phồng lên, giống như rất hài lòng với hương vị của thứ này vậy.
"Anh đã ăn hết rồi, để anh mua cái khác đền cho em." Không ngờ Cố Vân Dực lại thích ăn thạch trái cây.
Thậm chí hai chữ "không cần" kia còn chưa có cơ hội nói ra, Cố Vân Dực đã cầm