Chương 6
mỉm cười coi như đáp lại, phòng của Khương Thanh Vũ ở cạnh phòng anh, cô gái nói xong rồi tự về phòng mình.
Anh nhớ lại ngày tụ họp bạn bè trước khi rời thủ đô, thế là gọi điện cho Thẩm Phóng.
Chạng vạng tối, mùi cơm thơm phức tràn ngập sân nhỏ Giang Nam.
Cố Vân Dực là khách, hơn nữa tính cách anh ưu nhã ôn hòa, không giống những cậu ấm nhà giàu trên mạng người đầy tật xấu, cho nên Khương Thanh Vũ vẫn có khá nhiều thiện cảm đối với anh.
Khương Hoa làm cơm xong thì bảo cô đi gọi anh, nhưng không có người trả lời.
Cửa gỗ đã rất cũ kỹ, bản lề đã sớm không còn khít, mới gõ một cái cửa đã tự mở ra.
Cô nhìn vào trong, khăn trải giường trong phòng khách vẫn phẳng phiêu, ghế được đẩy về chỗ cũ, laptop đặt trên bàn đang chớp nháy nút nguồn, nhưng chủ nhân lại không có ở đây.
nannan Hoàng hôn ở Giang Nam rất đẹp, tối nay không có mưa, sắc trời đỏ rực đến đúng hẹn.
Chiếc xe màu đen chững chạc khoác ánh nắng hoàng hôn trở lại con hẻm nhỏ.
Cố Vân Dực xuống xe, trong không khí se lạnh bay tới mùi hương quen thuộc.
"Anh Cố?" Cô gái mặc váy trắng giống như bông hoa vừa nở vào đêm, không tranh không đoạt, một mình nở rộ xinh đẹp trong đêm.
Ánh mắt người đàn ông hơi ảm đạm.
"Đẹp lắm." "Cảm ơn." Sau bữa cơm chiều, Cố Vân Dực đứng trong sân ngắm màn đêm, có chạc cây lay động làm nhạc đệm, bên kia tường là tiếng nước chảy vui thích.
Nửa giờ, anh nhẩm thời gian rồi gõ cửa phòng Khương Thanh Vũ.
Cô gái đã sấy tóc, đèn sợi đốt ở góc phòng tỏa ra màu sắc nhu hòa, cô chớp đôi mắt to.
"Đây là cái gì?" "Vé?
" Mắt Khương Thanh Vũ sáng lên, nhận lấy trong nụ cười khẽ của người đàn ông.
Hai tấm vé triển lãm truyện tranh.
Thẩm Phóng là người đầu tư cho hoạt động lần này, cho nên chỉ cần một cú điện thoại là có được vé.
Vốn dĩ có không ít, nhưng anh chỉ lấy hai vé.
"Nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai tôi đưa em đi." Trong lòng Khương Thanh Vũ tràn đầy vui mừng, cầm vé vô cùng vui vẻ trở lại giường lăn mấy vòng.
Trước khi rời Nam Thành, chắc hẳn đây là chuyện mà cô muốn làm nhất.
"Cố Vân Dực..." Khương Thanh Vũ lắc lư tấm vé.
Dưới ánh đèn, vết mực của hai tờ giấy chồng lên nhau, trong miệng đọc cái tên này mấy lần, "Cố Vân Dực, con người cũng rất tốt." Sau đó để tấm vé lên tủ đầu giường cất kỹ, còn người thì vùi vào trong chăn bông.
Dưới cửa sổ, người đàn ông đứng cùng hoa bìm biếc đã ngủ say, bông hoa màu đỏ tím đã cụp lại, giống như gương mặt tủi thân.
Không biết tướng ngủ của Khương Thanh Vũ có giống bông hoa này không.
Cũng rất dễ tủi thân.
Tối nay Khương Thanh Vũ ngủ cũng không ngon giấc, nỗi lo lắng khi sắp xa quê hương và niềm mong mỏi được xem triển lãm truyện tranh ấp ủ đã lâu khiến đôi mắt cô có thêm một quầng thâm khi vừa thức dậy.
Da cô rất trắng nên một dấu vết nhỏ cũng có thể làm cho cô tiều tụy giống như dân chạy nạn.
Lúc Cố Vân Dực tới gọi cô, cô đang dùng kem che khuyết điểm che đi chứng cứ biến cô thành gấu trúc.
"Thanh Vũ?" Âm sắc của người đàn ông lành lạnh, dọa cô gái đang tập trung tinh thần sợ hết hồn, cô quay đầu lại, có hơi sửng sốt.
Hai ngày nay, Cố Vân Dực luôn mặc phong cách quần tây áo khoác đen.
Mặc dù biết hai