Chương 32
khổ sở của em đi." Liền ôm lấy eo của cô, không cho cô nhúc nhích, khóe miệng nở một nụ cười quý phái, mỉm cười gật đầụ Đêm nay, Uất Noãn Tâm cảm thấy bản thân giống như một con rối, để mặc cho Nam Cung Nghiêu điều khiển, liên tục cùng những người có máu mặt trong giới kinh doanh mời rượu, nghe bọn họ thỏa luận về những thứ cô hoàn toàn không hiểu như tài chính, chứng khoán, tranh chấp về chính trị.
Đã vậy còn kèm theo diễn kịch, giả vời ân ái.
Nam Cung Nghiêu là người diễn kịch giỏi nhất mà cô từng gặp, dịu dàng chu đáo như vậy, có khi ngay cả cô còn bị ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh làm cho mê mẫn.
Trong mắt của người ngoài, cuộc hôn nhân thương mại này chính là kết tinh của tình yêu, hạnh phúc ngọt ngào.
Nổi chua sót và đau buồn bên trong đó, chỉ có bản thân cô biết rõ và chỉ có thể để trong bụng.
Thừa lúc Nam Cung Nghiêu cùng bạn bè ôn lại chuyện cũ, Uất Noãn Tâm tự mình đi ra khỏi biệt thự để hóng mát.
Bên trong quá náo nhiệt, cũng quá giả tạo, mỗi người đều đeo một cái mặt nạ để sống, đằng sau nụ cười đó là tính toán và lợi dụng lẫn nhaụ Cuộc sống như vậy không phù hợp với cô, vẫn là ra ngoài thưởng trăng, hóng gió mát, nghe tiếng ếch kêu cảm thấy thoải mái hơn.
Đang lúc hóng gió say mê ngửi mùi thơm của hoa thì trong bụi cỏ đột nhiên phát ra tiếng động, âm thanh của một cô gái không ngừng vọng đến.
"Ngũ, ngũ thiếu gia...đừng ở đây...sẽ,sẽ có người nhìn thấy đó." Thở gấp, ngân nga, như muốn từ chối lại như muốn mời gọi.
"Nhìn thấy thì sao nào?
Tôi đùa giỡn với phụ nữ, còn phải lựa chổ sao?" .....................
Nếu lúc đó có người nói cho Uất Noãn Tâm biết, cô sẽ chọc trúng một tên hắc đạo siêu cấp biến thái cùng khó trị không ai bì nổi, cô nhất định sẽ tránh đi thật xa thật xa nơi này.
Nhưng lúc đó thật sự cô không hề biết, bởi do tò mò hiếu ký, cô nhẹ nhàng đẩy bụi cây ra.
Trời lúc đó rất tối, nhưng dưới ánh sáng không rõ ràng của màn đêm cô vẫn có thể nhìn thấy một màn sống động sắc hương đó.
Một người đàng ông đè một người phụ nữ ở dưới đấy, quần áo ngay ngắn, hiên ngang siêu việt.
Bên dưới là người phụ nữ nhưng cả người trần trụi, da thịt đỏ lên tựa như con tôm bị luộc chín vậy.
Hai cơ thể ôm chặt lấy nhau, tia lửa lóe bốn phía, làm cho thần kinh cùng da thịt của cô gái đó trở nên nóng bỏng.
Cô sợ tới mắt thở ra một hơi, kẽ kêu " A....” Uất Noãn Tâm kêu rất nhỏ tiếng, và ngay lập tức phản ứng che miệng lại.
Nhưng tiếng động nhỏ này, vẫn làm kinh động đến đôi nam nữ quấn lấy nhau trong bụi hoa.
Người phụ nữ vội vàng dùng tay chống lấy ngực của người đàn ông, "Ngũ thiếu, có người đó " Người đàn ông từ từ quay đầu lại, một khuôn mặt xinh đẹp trong sáng ở dưới ánh trăng lộ ra rõ từng đường nét và góc cạnh.
Đôi mắt sáng tựa ánh trăng, bình tĩnh đi đến trước ánh mắt của Uất Noãn Tâm, lông mày chậm rãi nhíu lại.
Cố ý trêu chọc cô, khóe môi nhếch lên, đa tình cùng phóng túng.
Uất Noãn Tâm không biết là bị màn gian tình trước mặt làm cho sợ hay là bị nụ cười của người đàn ông kia dọa sợ.
Nói tóm lại là cảm thấy nguy hiểm, hốt hoảng nói không thành tiếng " Thật xin lỗi " vội vàng bỏ