Chương 6
thẹn thùng.
Nụ hôn nồng nhiệt kéo dài làm cho Giản Tình cảm thấy thực sự khó thở, cả người vô lực xụi lơ trên người anh.
Bình thường bộ dạng Phương Khiêm luôn lạnh lùng, xa cách làm người khác bất hòa, nhưng đối với việc trên giường, anh nửa phần cũng không lãnh, có thể nói là nhiệt tình như lửa, thủ pháp tiếp xúc thuần thục.
Mỗi lần luôn làm cô vừa khó chịu lại vừa khoái hoạt, càng muốn cự tuyệt thì khát vọng lại càng nhiềụ Tóm lại mỗi lần đến cuối cùng, cô ngược lại muốn ngừng mà không được.
“A……” Một nụ hôn sâu cách thức tiêu chuẩn, triền miên giằng co hồi lâụ Đến khi Giản Tình rốt cục không kiên trì được, từ khóe miệng tràn ra một tiếng thở dài nhẹ nhàng, Phương Khiêm vẫn chưa muốn buông cô ra, gắt gao đem cô kéo vào trong lòng, chỉ có như vậy mới có thể thoáng giảm bớt nỗi nhớ nhung nồng đậm trong lòng kia.
Khi hai người hô hấp đã trở nên ổn định, Giản Tình lại đột nhiên đỏ mặt “A” một tiếng, một bàn tay nam to lớn đặt trên đùi cô, đã lặng yên sờ soạng đi vào phía dưới chân váy.
Đè lại cặp tay tác quái kia, Giản Tình thẹn thùng ngăn cản “Đừng ở trong này ……” Nơi này là phòng họp, mọi người có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Nếu bị gặp được thì còn không xấu hổ đến chết mới lạ.
Tuy rằng sợ hãi, nhưng bàn tay linh hoạt kia lại đang ở nơi sâu kín tùy ý vuốt ve, liên tiếp đem đến cho cô khoái hoạt không ngừng.
Phương Khiêm nhìn ra khiếp đảm của cô, khóe miệng cười cười, cũng không có ý buông cô ra, nghiêng người với lấy điều khiển từ xa trên bàn họp, tùy tay nhấn một cái, bóng đèn trong phòng họp thoáng chốc đều tắt lụi.
Hơn nữa vừa rồi vì cuộc họp có sử dụng máy chiếu, nên các rèm cửa cũng được đóng chặt hoặc cũng chỉ le lói chút ánh sáng bên ngoài.
Trong nháy mắt, toàn bộ phòng họp trở nên tối sầm u ám.
“Như vậy có thể không?” Đôi mắt thâm u của Phương Khiêm trong bóng đêm trong trẻo dị thường, lúc này nheo nheo lại trêu tức nhìn cô, hai tay càng không ngừng ở trên người cô chu du đến những nơi mẫn cảm.
Đối với các khu vực nhạy cảm trên thân thể cô, anh cực kỳ rõ ràng.
Kỳ thật, Phương Khiêm hỏi điều này, hoàn toàn là dư thừa , Giản Tình cho tới bây giờ cũng chưa từng từ chối ý nguyện của anh.
Mặc kệ điều anh yêu cầu có lý hay vô lý, cô đều hoàn toàn chấp nhận.
Đối với Giản Tình, đây cũng là phương thức biểu đạt tình yêu của cô.
Mặc dù có điểm mù quáng, nhưng cô luôn vui vẻ chịu đựng.
Phương Khiêm nheo mắt lại, tham lam đem bộ dáng thẹn thùng của cô thu hết vào trong mắt.
Anh yêu cực kỳ ôn thuần của cô, yêu cực kỳ ngọt ngào của cô.
Mấy ngày trước cũng không phải là cách xa quá, nhưng anh càng ngày càng không thể chịu đựng loại cảm giác cách xa này.
Không thấy được cô, không chạm được vào cô là vô cùng khó chịụ Mỗi lần đều làm cho anh lâm vào một trạng thái lo âu không diễn tả được.
Chỉ có giống như bây giờ, gắt gao đem cô ôm vào trong ngực, hung hăng yêu cô, mới có thể làm cho lòng anh từ từ trở nên yên bình hơn.
Vì thế tại phòng họp rộng rãi này, tại bàn họp khí thế này, Giản Tình ngượng ngùng đón nhận sự nhớ nhung mạnh mẽ của anh hóa thành lửa rực nóng chảy, ở chỗ sâu nhất trong thân thể cô kịch liệt bạo