Chương 18
nghiêm túc gật đầu "Không đi, chờ cậu tỉnh lại" Cơ thể căng thẳng của Mẫn Nhu nghe xong lời hứa của Chân Ni mới thả lỏng, nhẹ nhàng nhắm mắt, an tâm ngủ.
Trên đời này người có thể khiến Mẫn Nhu thương tâm như vậy không nhiều lắm, nhưng có thể khiến cô tự hành hạ mình biến thành như vậy chỉ có một.
Chân Ni dùng nửa con mắt nhìn ảnh chụp trên đầu giường, nhìn người đàn ông tuấn tú nhưng lạnh lùng trong lòng lại oán hận.
Không phải nói đã hòa giải sao?
Tại sao còn tổn thương Mẫn Nhu?
Chẳng lẽ anh ta không biết mình quan trọng thế nào với Mẫn Nhu?
Chân Ni thương xót vuốt nhẹ gương mặt ngủ không yên của Mẫn Nhu, đột nhiên cô muốn trừng phạt người đàn ông vô tình đó, để cho người đàn ông bạc tình đó trả giá thật lớn.
Nhưng mà...
nhìn gương mặt nhỏ nhắn bệnh hoạn trên giường, Chân Ni cũng hiểu, Mẫn Nhu sẽ không để cô dính vào, nhất là đối với người đàn ông mà Mẫn Nhu yêu đến tận xương tủy "Nhu, ba năm qua, có một số thứ miễn cưỡng cũng không được, tới khi nào cậu mới có thể hiểu được điều đó" – Trên bàn ăn, Mẫn Nhu ngoan ngoãn ăn bữa cơm trưa do Chân Ni chuẩn bị, do vết thương ở tay nên việc cầm đũa có chút khó khăn, Chân Ni nhìn lòng bàn tay bị thương nặng thế kia, liền đoạt lấy chiếc đũa của cô, đưa cho cô cái muỗng.
"Cám ơn Chân Ni" Mẫn Nhu cười ngọt, trên gương mặt tiền tụy tái nhợt bỗng tỏa ra ánh sáng mê người Chân Ni không nói gì, ánh mắt sâu xa nhìn Mẫn Nhu cúi đầu ăn cơm, rất lâu sau mới từ từ mở miệng "Sắp tới đạo diễn Lý sẽ kết thúc hậu kỳ làm phim, cậu theo mình sang Holywood ở dó một thời gian ngắn" Bàn tay dừng lại, cơm vẫn chậm rãi nuốt xuống, lông mi rũ xuống lóe lên tựa như đang giãy giụa.
"Chờ tâm tình cậu tốt lên chúng ta lại quay về, hơn nữa, cậu vẫn muốn đi Holywood mà?" Chân Ni lí giải từng chút một, đổi lấy là giọng nói lầm bầm buồn bực "Mình muốn sống ở đây, không muốn đi đâu cả" "Cậu " Chân Ni kiềm chế chỉ phát ra một chữ, đôi mắt đẹp trừng to, chỉ thiếu chút nữa là rèn sắt không thành thép "Đã xảy ra nhiều việc như vậy, cậu còn chưa từ bỏ ý định sao?
Cậu muốn hắn ta làm đến tuyệt tình mới cam tâm sao?" Mẫn Nhu để thìa xuống không phát ra tiếng, chậm rãi đẩy ghế.
"Mình ăn no rồi" Tựa như đã mất đi tự tin, chỉ còn lại sự tự ti, Mẫn Nhu cúi đầu đi về phòng.
Chân Ni không thể làm gì hơn đành liếc mắt nhượng bộ, đứng dậy "Được rồi, được rồi, cậu không muốn đi thì không đi, nhưng mà, ít nhất cũng đến bệnh viện băng bó vết thương đi?
Nếu bị phong đòn gánh sẽ không tốt" Mẫn Nhu dừng chân lại, nghiêng đầu nhìn Chân Ni, như một con thỏ nhỏ, mắt đỏ ửng, ngoan ngoãn gật đầu một cái.
– Nơi đăng kí của bệnh viện nhân dân, đàn ông và phụ nữ đang xếp hàng đều ghé mắt nhìn sang hàng ghế xung quanh, giống như dò xét, hàng trăm người xếp hàng đều nhìn chằm chằm cô.
Trên ghế, một người con gái xinh đẹp trẻ tuổi, tuổi cỡ 23 – 24, cao, mái tóc đen dài, kính râm khá to che đi phân nửa gương mặt cỉa cô, dù không nhìn hoàn toàn diện mạo nhưng theo dáng người và ngũ quan thì đây chắc chắn là đại mỹ nữ.
Mẫn Nhu tinh thần hoảng hốt ngồi trên ghế chờ, chờ Chân Ni đi lấy số, trước ánh