Chương 23
nắm văn kiện trong tay, quay đầu nhìn về phía Tống Tử Minh, đứng sau là vẻ mặt không vui của Chân Ni than nhẹ một tiếng, bình tĩnh nhìn Tống Tử Minh.
"Tôi không biết chuyện này, cho nên lúc này không thể cho anh câu trả lời chắc chắn" Nói xong Mẫn Nhu liền đeo kính, cầm bản thông báo ngừng hợp đồng đi ra ngoài.
Chân Ni phản ứng không kịp, vội vàng đuổi theo Mẫn Nhu, trước cửa thang máy liền nắm tay Mẫn Nhu kéo lại.
"Không được đi" – Chân Ni chưa từng dùng gương mặt lạnh lẽo như vậy nhìn cô, nhưng Chân Ni biết cô sẽ đi tìm Kỷ Mạch Hằng càng không nhịn được giận dữ "Lúc này còn đi tìm hắn ta, không phải là bội ước sao, chúng ta bồi thường là được" Mẫn Nhu lắc đầu, gương mặt sáng như nắng có chút lẻ loi "Chân Ni, chuyện này không phải là điều mình muốn,mình yêu anh ấy, cho dù anh ấy không thể hứa hẹn cả đời, mình cũng không muốn trả thù khiến cho tình yêu này chết đi, vì vậy..." Mẫn Nhu tự tin cầm tờ giấy, cười.
"Không thể để nó chết như vậy, cậu hiểu không, Chân Ni?" Chân Ni mơ màng nhưng cũng không bị sự si tình của Mẫn Nhu làm cho lay chuyển, ngược lại nổi trận lôi đình, đầu ngón tay giữ lấy đôi vai nhỏ của Mẫn Nhu giáo huấn "Cậu có phải bị Kỷ Mạch Hằng cho uống thuốc mê rồi hay không?
Cậu vì anh ta mà suy nghĩ, còn anh ta đền đáp thế nào Sáu lần bội ước, toàn bộ ba trăm ngàn Đây chính là người đàn ông cậu yêu, người đàn ông của cậu chỉ biết tính toán, cậu chắc chắn còn muốn đi gặp anh ta sao?" Nhẹ nhàng đẩy hai tay Chân Ni, nhìn gương mặt của Chân Ni vì giận mà tái nhợt, áy náy mỉm cười "Chân Ni, mình biết cậu muốn tốt cho mình, nhưng mà, thật xin lỗi..." "Đinh" Đứng bên ngoài thang máy, Chân Ni lạnh lùng nhìn sự lựa chọn của Mẫn Nhu, chờ thang máy đóng lại, phiền não vuốt mặt, Mẫn Nhu ơi là Mẫn Nhu, cậu muốn thế nào đây, phải làm sao cậu mới chịu từ bỏ người đàn ông máu lạnh đó?
"Vậy tờ thông báo này là quyết định của mình cô?" Phía sau đột nhiên vang lên tiếng đàn ông, Chân Ni quay lại nhìn, Tống Tử Mình trên tay cầm công văn mỉm cười lịch sự.
"Cô ấy đi tìm anh ta rồi sao?" Chân Ni mặc kệ Tống Tử Minh, hừ lạnh một tiếng, muốn đi, nhưng lại bị lời nói có ý trách móc chức trách của anh ta làm cho nghẹn đến hộc máu "Chuyện của hai người họ, người ngoài như cô cần gì nhúng tay vào?" Là đang mắng cô xen vào việc người khác?
Chân Ni hung tợn trừng mắt nhìn người đàn ông cực kì có phong độ, vị đại luật sư lúc nào cũng cười ngạo nghễ mọi việc với anh ta đều thuận lợi "Đúng là cẩu hữu bằng cầm thú, chạy về mà nói cho Kỷ Mạch Hằng biết, bản hợp đồng chúng tôi đã định rồi" Tống Tử Minh nghe tên xưng hô mới của mình, không hề giận, khóe môi cong lên, hiểu ý gật đầu "Lời này tôi không thể nói được, bởi vì, việc này không do Chân Tiểu thư cô làm chủ" "Anh Anh..." Lửa giận Chân Ni đã lên tận đỉnh, ngón tay chỉ vào Tống Tử Minh run lên, trơ mắt nhìn anh ta đi vào thang máy, sau đó biến mất.
Công ty Kỷ thị, Mẫn Nhu xuống xe liền đi lên tầng cao nhất, lo sợ bất an cầm tờ thông báo, không ngừng tự nói với bản thân, không được sợ, cho dù cô không thể trở thành người anh yêu, cô cũng có thể yên