⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

đen, "rầm" ánh sáng bên ngoài cánh cửa cũng bị ngăn lại.
Trên người Mẫn Nhu vết thương chồng chất, hai mắt nhắm lại, cuối cùng không còn khí lực giúp cô tiếp tục bước đi, trong bóng tối tịch liêu, trượt xuống ván cửa, giống như con chó nhỏ bị chủ mình vứt bỏ, một thân một mình, thấp giọng khóc nức nở, liếm láp vết thương của mình.
Từng giây phút trôi qua, đồng hồ treo tường chậm rãi từng bước dịch chuyển, càng làm tăng sự tĩnh mịch của căn phòng.
"Không đuổi theo, không có đuổi theo.." Giọng nói khàn khàn thì thầm không ngừng lập lại, có biết bao nhiêu đau đớn khổ sở.
Điện thoại không hề kêu lên, nó được giữ chặt trong lòng bàn tay, màn ảnh tối đen, không xuất hiện dãy số quen thuộc cũng không có một tin nhắn nào gửi tới...
Thất tha thất thểu tựa vào vách tường đứng dậy, cảm giác ngất đi tràn tới, Mẫn Nhu khó chịu dựa trở lại vào tường, trên gương mặt xinh đẹp lúc này trừ nước mắt còn cả sự tuyệt vọng, mái tóc dài hỗn loạn, túi xách quăng sang một bên, không hề bận tâm.
Bàn tay cứng ngắc đặt lên chốt, mở đèn, nhìn căn phòng trống rỗng, trái tim nàng nàng cũng trống rỗng, giống như bị một tảng đá ép tới mức nàng không thở nổi.
Cả căn nhà này, là cô vì anh mà chuẩn bị, nhưng anh chưa hề tới lần nào, ngay cả dưới lầu cũng chưa xem qua, nước mắt tràn ra, giống như kẻ điên cười to.
Ngay cả lần đầu tiên đưa cô về cũng không có thì làm sao đến dưới lầu?
Tất cả chẳng qua là lừa mình dối người, mọi thứ tốt đẹp đều do nàng ảo tưởng, đều là ảo tưởng của mình nàng.
Cô giống như cái máy không có linh hồn, như vô số đêm, đi tới bên ghế salon, bình thản ngồi xuống, mở tivi lcd, âm lượng điều chỉnh lớn nhất, đôi mắt tuy nhìn hình ảnh trên đó nhưng không hề để tâm, dáng người nhỏ bé như đứa trẻ trốn vào một góc trên ghế salon.
Bên tai không phải tiếng từ tivi thoát ra mà là tiếng rên rỉ của người con gái trên chiếc giường, trong mắt không phải hình ảnh trên tivi mà là đôi nam nữ nóng bỏng kia.
Đồng tử co lại, bướng bỉnh nhấn nút tắt tivi, remote rơi xuống bàn phát ra tiếng va chạm chua chat, khung đựng khay trà không run lên nặng nề rơi xuống, thủy tinh nát vụn dưới đất.
Mẫn Nhu như con thú non không tìm thấy cảm giác an toàn, muốn từ trên ghế salon đứng dậy, nhưng do rất lâu không cử động, nên tứ chi đều tê cứng, không cẩn thận té xuống.
Cô khó khăn bước tới bên khung hình, làm như không nhìn thấy mảnh thủy tinh đang ghim trên tay, dùng ngón tay trắng nõn với về phía tấm hình.
Đó là tấm ảnh duy nhất giữa cô và anh, cô rất hạnh phúc nhưng cô không hề biết rằng anh lại rất lạnh lùng.
Đầu ngón tay đau nhói, chất lỏng màu đỏ từng giọt rơi xuống sàn, cô vẫn chỉ nhìn chằm chằm tấm hình, đôi mắt thâm tình ngắm người đàn ông cao ngạo lạnh lùng đó, dù biển cạn đá mòn thì vẫn như thế.
Đầu ngón tay vuốt nhẹ khung hình, áp nó vào gần sát tim, không hề để tâm đến ngón tay đang chảy máu, chỉ muốn cho người trong hình biết, cô rất yêu anh, là thật lòng yêu anh.
Cô cười tự tin, đưa tay về phía anh "Em tên là Mẫn Nhu, còn anh?" Cô mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn gò má đơn độc của anh "Để em làm bạn gái của anh, em sẽ không bỏ anh đi, sẽ không khiến anh đau lòng" Cô nhìn sâu vào


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡