⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

của điện thoại di động, cứ như vậy mà đi về trước, chỉ mong gió đêm thổi bay đi ưu phiền suốt mấy ngày qua, để cho cô có được tâm trạng tốt hơn.
Sau đó cô sực nhớ một việc, chị của cô, đã từ Ý trở về cách đây một tháng.
Ba năm trước sau khi rời khỏi đây, đến hôm nay, cô vẫn chưa chào Mẫn Tiệp một câu, Mẫn Tiệp lớn hơn cô bốn tuổi, kể từ khi bước vào sơ trung, hai người cũng không học chung, vì Mẫn Nhu vừa bước vào sơ trung thì Mẫn Tiệp liền tốt nghiệp, ngay cả trung học cũng thế.
Còn đại học Mẫn Nhu vừa thi đậu vào nơi Mẫn Tiệp học, thì Mẫn Tiệp liền ra nước ngoài.
Trên báo chí ai cũng ca ngợi thiên kim của tập đoàn Mẫn Thị có tri thức, hiểu lễ nghĩa, một người con gái tao nhã.
Còn cô Mẫn Nhu, rất ít có người biết cha mẹ cô là tổng tài và phu nhân tập đoàn Mẫn Thị – Mẫn Chí Hải và Hồng Lam.
Không phải họ cố tình che dấu, mà là cô trốn tránh, ngay cả Kỷ Mạch Hằng cũng không biết thân phận thiên kim tiểu thư của cô, chỉ biết cô là một đại minh tinh quang vinh chói lọi.
Mẫn gia ở thành phố A này nổi tiếng là nhà có tiền, là nhà giàu nhất khụ Mẫn Nhu thuê xe quay về Mẫn gia, lúc Taxi đi dọc theo một con sông nay đã trở thành đường lớn cô liền ngoái đầu lại nhìn từng dãy ngô đồng Pháp, cô vẫn khẩn trương như thế, bao lâu không về, kể từ khi biết việc đó, cô và cha mẹ cũng còn bao nhiêu thân tình?
Taxi đi đến cuối đường lớn thì bị bảo vệ khu ngăn lại, Mẫn Nhu không thể làm gì đành bước xuống xe đi bộ, nơi này là biệt thự tư nhân, trừ xe riêng, còn các loại xe như Taxi thì không được vào.
Mẫn gia thích an tĩnh, nên lúc mua nhà cũng mua biệt thự sát bên trong, phòng ốc cũng xây theo phong cách phương tây, phong cảnh xung quanh cũng rất tốt, tuy là mô phỏng theo tự nhiên nhưng cũng không tệ.
Lúc Mẫn Nhu đi qua cửa Mẫn gia, cô nhìn thấy một chiếc xe Lamborghini đậu ở đó, dù sao xung quanh đều là người nhà giàu nên cũng không có gì để nói, vấn đề là, đứng bên ngoài cửa xe là một đôi nam nữ khiến Mẫn Nhu phải dừng lại quan sát.
Người con gái đó Mẫn Nhu chỉ cần nhìn đã nhận ra, là chị của cô Mẫn Tiệp, dường như là cố ý ăn mặc, bộ váy trắng như tuyết dài tới gối, bên ngoài khoác thêm áo ngắn màu tím càng làm tăng khí chất tao nhã cùng vóc người hấp dẫn của Mẫn Tiệp Đứng dưới ánh đèn đường, trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Mẫn Tiệp điểm một nụ cười, dường như đang cùng người đàn ông nói gì đó, không khó nhận ra, hai người đều từ nước ngoài về.
Người đàn ông đứng quay lưng về phía Mẫn Nhu, cho nên cô cũng không thấy rõ, vả lại cũng không có hứng thú nhiều chuyện nhìn lén người khác, muốn vào nhà, nhưng bị hai người đứng chắn ngay cửa, cô không thể qua, đành phải đứng yên chờ hai người bỏ đi.
Không để Mẫn Nhu chờ lâu, hai người liền vẫy tay chào tạm biệt, Mẫn Tiệp mở cửa đi vào biệt thư, người đàn ông vẫn đứng đó nhìn theo Mẫn Tiệp.
Mẫn Nhu thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể vào, chẳng qua chân cô vừa nhấc lên, ánh mắt người đàn ông liền bắn qua hình như đã phát hiện ra cô đứng đó ngay từ đầu Thoáng nhìn qua, Mẫn Nhu hơi sững người, cảm giác bối rối,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡