⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

với cô sớm không phải tò mò, mà là muốn chiếm hữụ Cậu muốn cô.
Chú thích 7 phần bất mãn 8 phần oán giận Nguyên văn “七个不服八个不愤” Bảy bất mãn, tám phẫn uất, là câu nói địa phương Trung Quốc, ý chỉ không hài lòng với bất cứ ai hoặc bất cứ điều gì.
Kiếm Jitte Một loại kiếm Nhật có thể đánh gãy kiếm Samurai Sáng hôm sau, cô chủ nhiệm xếp danh sách phòng thi, lớp 12 có 16 phòng, phòng 1 tương ứng với 12C1, mỗi phòng có 40 thí sinh, phương thức sắp xếp dựa trên điểm bài kiểm tra định kì tháng trước.
Thẩm Thính Ôn ở phòng 1, Triệu Cô Tình ở phòng 2, Lương Kế Phàm từ dưới đếm lên thuộc phòng 16, Chu Thủy Nhung là học sinh chuyển trường cũng ở phòng 16.
Chu Thủy Nhung vừa ngồi xuống thì Lương Kế Phàm đi qua ngồi trước mặt cô, cậu đặt hai tay lên bàn, cằm đặt lên trên, mặt đối mặt cô hỏi “Này người mới?
Gọi là gì?” Chu Thủy Nhung biết cậu, còn nhớ rõ việc cậu hiếp đáp Thẩm Thính Ôn, cô thản nhiên nói “Biến.” Lương Kế Phàm nhướng mày, đứng thẳng dậy “Tính tình vậy đó hả?
Cậu không muốn biết tôi là ai à?
Ở trường này tôi có thể bảo kê cho cậụ” Chu Thủy Nhung chưa từng thấy ai tự cho mình là đúng như vậy, cũng lười phản ứng.
Lương Kế Phàm chưa từ bỏ ý định, còn hỏi cô “Cậu có Wechat không?
Kết bạn đi?” Chu Thủy Nhung trước sau không để ý đến, cho đến khi chuông báo giờ thi vang lên, Lương Kế Phàm bất đắc dĩ trở lại vị trí của mình, nhưng cũng không còn đặt tâm trí vào cuộc thi, Chu Thủy Nhung thực cmn đẹp...cậu không kiềm được mà ngồi si mê ngắm.
Lương Kế Phàm chống tay lên cằm, nghiêng đầu nhìn Chu Thủy Nhung, thầy giám thị cũng không quản, giáo viên đối với loại học sinh này cơ bản đều từ bỏ.
Không ai quản cậu càng không kiêng nể gì, cứ ngồi ngắm cô như vậy đến khi cuộc thi chấm dứt.
Chu Thủy Nhung thu dọn đồ dùng học tập, Lương Kế Phàm lại đi qua, tay chống vào bàn, đầu kề sát mặt cô hỏi “Muốn ăn gì?” Khi cậu đang nói thì Thẩm Thính Ôn quay về lớp, cô vẫy tay hỏi “Đi ăn à?” Thẩm Thính Ôn nhìn đến Lương Kế Phàm ở bên cạnh Chu Thủy Nhung, cả người âm trầm xuống, nhưng khi chuyển hướng sang Chu Thủy Nhung thì mang vẻ vô hại “Ừ.” Lương Kế Phàm quay đầu thấy Thẩm Thính Ôn, nói bao nhiêu phiền thì có bấy nhiêu, bản thân phải tranh cùng hắn sao?
“Thẩm Thính Ôn, mày có ý gì?” Thẩm Thính Ôn bất ngờ dừng chân, nhìn qua như không dám đi nữa, đầu cũng cúi thấp.
Lương Kế Phàm trợn mắt, tên này làm gì vậy?
Cao thủ bữa trước ở trường bắn không có dáng vẻ này đâụ Chu Thủy Nhung thấy vậy, thực tự nhiên đá một cước sau lưng Lương Kế Phàm.
Cô không dùng nhiều lực nhưng tập kích bất ngờ, làm Lương Kế Phàm chúi nhũi về trước hai bước.
Chu Thủy Nhung lấy dụng cụ học tập trong tay Thẩm Thính Ôn rồi giúp cậu để ở chỗ ngồi, sau đó đi qua kéo cổ tay cậu dẫn đi.
Khi Lương Kế Phàm thẳng lưng lại thì Chu Thủy Nhung đã dẫn Thẩm Thính Ôn đi rồi, trên khuôn mặt ngoài sự hoang mang khó hiểu còn có phẫn nộ.
Trong nhà ăn Tứ Xuyên ở trường, Chu Thủy Nhung lấy rất nhiều món cay.
Cô rất ít ăn cay, nhưng thực đơn hấp dẫn quá nên muốn nếm thử.
Mới vừa ăn một miếng đã bị cay đến mặt đỏ bừng.
Thẩm Thính Ôn đưa chai nước cho Chu Thủy Nhung, cậu đến nhà ăn Quảng Đông


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡