Chương 10
nhiều lần, nhưng Lâm Hỉ Triều chưa bao giờ gặp bọn họ.
Khi mới đến nhà họ Kha, cô rất cẩn thận, thậm chí còn lo lắng đến mức run lẩy bẩy.
Cô luôn cúi đầu, đi lại vội vàng, phạm vi hoạt động chỉ giới hạn trong nhà bếp tới phòng ngủ của mẹ cô.
Cho đến một tuần trước khi kỳ học đầu tiên của lớp mười bắt đầụ Sự căng thẳng đối với ngôi trường mới, cùng với cơn đau bụng kinh kỳ đến bất ngờ vào giữa đêm, khiến cô khó chịu đến mức không dám đánh thức mẹ dậy sớm để chuẩn bị cho mình, nên cô tự mình mò ra nhà bếp pha một ly nước đường đỏ.
Cô không dám bật hết đèn.
Lâm Hỉ Triều cầm điện thoại chiếu sáng để pha nước đường đỏ, mỗi lần cúi người là bụng cô đau đến mức toát mồ hôi lạnh, làm cô muốn khóc.
Sau lưng cô đột nhiên có tiếng mở cửa tủ lạnh.
Lâm Hỉ Triều giật mình run rẩy, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một chàng trai cao lớn trong chiếc áo hoodie xám.
Cậu mặc áo hoodie trùm đầu, ánh mắt mệt mỏi và lạnh lùng.
Lâm Hỉ Triều không nhìn rõ khuôn mặt cậu, chỉ nhớ rõ cổ tay trắng nõn lộ ra từ tay áo, khi cầm chai nước Perrier trong tủ lạnh, khung xương tinh tế, gân guốc rõ ràng.
Lúc đó, Kha Dục không nhìn cô lấy một lần.
Cậu không bật đèn, cũng không thắc mắc về “kẻ đột nhập” đang run rẩy cầm đèn pin trước mặt mình, hoàn toàn phớt lờ cô, cầm chai nước rồi rời đi.
Đợi đến khi tiếng bước chân xa dần, đường đỏ tan vào nước ấm, Lâm Hỉ Triều lau mồ hôi trên trán, cuối cùng mới dám thở, và cuối cùng mới ngửi thấy mùinan Hương chanh đắng mát lạnh.
Sau đó là khai giảng.
Trong buổi lễ chào cờ, đại diện học sinh mới phát biểu, Lâm Hỉ Triều cuối cùng cũng thấy rõ Kha Dục trông ra sao, cậu mặc đồng phục xanh trắng, sạch sẽ ngay thẳng như cây thông trong tuyết, dưới lá cờ đỏ và gió xuân, là hình ảnh của sự kiêu ngạo tự tin.
Cậu đọc bài phát biểu, vừa tuân thủ vừa không tuân thủ quy tắc, khi tiếng vỗ tay của đám đông vang lên, cậu giơ tay ra hiệu dừng lại, gấp gọn tờ giấy.
“Cuối cùng là lời chúc từ cá nhân tôi.” “Năm học mới, mọi người hãy học tập chăm chỉ.” Cậu cười "Cố gắng đến gần tôi hơn.” Dưới sân, tiếng huýt sáo và cổ vũ vang lên như sóng biển, cậu thản nhiên rời khỏi sân khấu với vẻ mặt bất cần đời.
Lâm Hỉ Triều nhìn cậu dưới ánh mặt trời, mắt gần như đau rát.
Cô đã mất nửa học kỳ để thích nghi với môi trường mới, nơi mà học sinh toàn là con nhà giàu, học giỏi, người được nhắc đến nhiều nhất trong trường vẫn là Kha Dục.
Gia cảnh, học lực, ngoại hình, tin đồn, sức ảnh hưởng của cậu giống như thần thánh.
Lâm Hỉ Triều cũng ngày càng thấy cậu nhiều hơn.
Đôi khi là từ bảng thông báo với danh sách học sinh giỏi, đôi khi là trong giờ giải lao gặp ở cầu thang, đôi khi là lúc Từ Viện Viện kéo cô đi xem giải bóng rổ, đôi khi là ở nhà.
Đêm hè sâu thẳm, cậu ngồi dựa đầu hút thuốc trong sân vắng.
Trên người cậu có hình xăm chính cậu vẽ, trước mặt dì Thích, cậu vẫn cứ tùy tiện kéo áo lên để bôi thuốc.
Cậu thích nghe nhạc điện tử khi làm bài toán, mỗi khi Lâm Hỉ Triều mang trái cây cho cậu, cậu sẽ gõ nhẹ đầu bút lên bàn hai cái, coi như thay lời cảm ơn.
Giữa Lâm Hỉ Triều và cậu khác biệt như trời với đất, vì