⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

tay đẩy mạnh.
"Ái nan" Kha Dục bị đau, lập tức thả cô ra.
Lâm Hỉ Triều vội vàng lùi lại, dùng tay áo lau môi, lúc này cánh môi đã trở nên nóng rát.
Kha Dục nhíu mày nhìn cô, môi bị cắn chảy máu thế mà cậu không để ý, còn liếm nhẹ.
Cậu lại đưa tay về phía cô.
"Lại đây." Lâm Hỉ Triều lắc đầu, lùi lại.
Kha Dục cười khẩy "Giả vờ gì chứ, người thua là cậụ" Lâm Hỉ Triều nghe thế thì tức giận "Cậu hứa không thi đấu, cậu gian lận " "Ồ." Kha Dục gật đầu, hai tay chống ra sau, điềm tĩnh nhìn cô "Gian lận thì sao?
Đâu có cấm gian lận." Môi cậu vẫn còn đang chảy máu, áo phông trắng bị cô giằng co làm nhăn nheo, thế mà vẻ mặt vẫn kiêu ngạo xấu xa, nhìn như kẻ bất cần đời.
Lâm Hỉ Triều thở gấp "Vậy tôi cũng không cho cậu cái đó, cậu gian lận." Kha Dục cười nhạt "Cho tôi cái gì?" Đồ điên.
Lâm Hỉ Triều biết không thể nói chuyện với cậu nên quay người bước đi, tốc độ ngày càng nhanh hơn.
Nghe thấy tiếng động vang lên sau lưng, Lâm Hỉ Triều cố tăng tốc chạy, nhưng chưa kịp ra khỏi cửa phòng dụng cụ đã bị kéo lại, ép vào cửa.
Kha Dục giữ cổ cô, buộc cô ngẩng lên.
"Lâm Hỉ Triều, dám đánh cược thì phải chịu hậu quả của thua cuộc, chơi nhiều lần rồi sao còn không hiểu?" Cậu giữ cổ cô, chầm chậm miết lên vết thương đã đóng vảy trên môi cô, làm cho máu chảy ra, thấy thế cậu cười nhẹ, áp môi mình vào môi cô.
Má kề má, môi kề môi, vị máu tanh nồng hòa vào nhaụ Cậu nói "Hẹn gặp ở nhà, tôi đang rất nóng lòng được thịt cậu đấy." Môi của Lâm Hỉ Triều mất cả tiết tự học buổi tối mới trở lại bình thường.
Trong miệng dường như vẫn còn vương vấn hương vị môi lưỡi của Kha Dục, hương bạc hà chanh đắng thoang thoảng, khiến Lâm Hỉ Triều phải uống liền hai chai nước mới đè nén được.
Từ Viện Viện nhìn chằm chằm vào đôi môi còn đỏ của cô, nhíu mày suy nghĩ "Cậụ..
ăn trộm xiên nướng của Tiểu Béo sau lưng tớ à?" Xiên nướng của Tiểu Béo là một quán xiên bẩn nổi tiếng ngoài cổng trường, độ cay kinh người, ăn xong môi sẽ sưng to lên.
Lâm Hỉ Triều "..." Cô muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng đành nằm gục xuống bàn làm bài tập tiếng Anh.
“Ê, cậu biết gì chưa?” Từ Viện Viện dùng điện thoại mở diễn đàn học sinh của trường, đưa trước mặt Lâm Hỉ Triềụ “Nghe nói hôm nay Thời Tiếu đã tỏ tình với Kha Dục rồi ” Thời Tiếu là hoa khôi lớp 11, cực kỳ xinh đẹp, từng vì một bức ảnh chụp lén trong lớp mà nổi tiếng khắp thành phố, nhiều học sinh trường khác cũng đến để nhìn xem.
Lâm Hỉ Triều giật mình, quay đầu hỏi "Thành công không?" “Không biết.” Từ Viện Viện lắc đầu, mở một bức ảnh.
“Nhưng hai người này trông thật hợp nhau, gái xinh đi với trai hư, ôi trời, trong đầu tớ đã có cốt truyện cho quyển truyện này rồi.” Lâm Hỉ Triều nhìn qua.
Bức ảnh chụp sau khi trận đấu bóng rổ kết thúc, Thời Tiếu cầm một chai nước uống thể thao đưa cho Kha Dục, cô gái có mái tóc dài, váy trắng, cao ráo, chân dài, khuôn mặt quyến rũ, trông rất hợp với Kha Dục mặc đồ bóng rổ màu đen.
“Chậc, chỉ có kiểu người như Thời Tiếu mới giữ chân được Kha Dục thôi.” Lâm Hỉ Triều im lặng nhìn bức ảnh, một lúc sau mới nở một nụ cười nhạt.
“Thật đáng tiếc.” Cô nói.
“Đáng tiếc gì?” “Chị đẹp không biết nhìn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡