Chương 4
chuyện họ nói cô cũng không hiểu, chi bằng ăn thêm vài miếng đồ ăn trên bàn.
Chỉ trong chốc lát một hát canh mà tiên đã bị cô ăn sạch.
Có lẽ vì đang tuổi lớn, dạo gần đây Trần Chi luôn cảm thấy dạ dày mình như cái hố không đáy, ăn nhiều nhưng chẳng thấy béo lên chút nào.
Cô cắn nhẹ đầu đũa, muốn ăn món đậu phụ Ma Bà, nhưng tiếc là món đó được đặt ngay trước mặt Trần Tông Nguyên, nên cô đành bỏ cuộc.
Chiếc bát vừa đặt xuống đột nhiên bị một bàn tay thon dài với các khớp xương rõ ràng nhất lên.
Lúc cô cầm bát thì không cảm thấy gì, nhưng khi ở trong tay Trần Tông Nguyên, chiếc bát nhỏ bé đến mức anh có thể dùng tay bao trọn.
Món đậu phụ Ma Bà mà cô muốn ăn được múc vào bát, rồi đặt ngay trước mặt cô.
Trần Tông Nguyên làm xong việc đó, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Trần Chi hơi ngượng ngùng cầm thìa lên.
Bình thường anh ấy không hay gắp thức ăn cho cô, chính xác hơn là anh ấy ít khi về nhà ăn cơm.
Món đậu phụ Ma Bà cay hơn cô tưởng, suýt nữa thì cô đã bị sặc ngay khi ăn miếng đầu tiên, nhưng trong bát còn rất nhiều, cô phải cố gắng ăn cho hết, không được để thừa.
Lục Thắng bên kia nhìn thấy cảnh này thì không khỏi khen ngợi “Tông Nguyên biết chăm sóc em gái quá, tình cảm anh em lớn lên cùng nhau khác hẳn, không như hai đứa nhà tôi, suốt ngày chỉ đấu khẩụ Mà phải rồi, Tông Nguyên năm nay cũng hai mươi lăm rồi nhỉ, đã có bạn gái chưa?" Trên mặt Trần Tông Nguyên không có chút biểu cảm nào, giọng nói lúc này cũng trở nên trầm hơn, nửa đùa nửa thật đáp “Chưa ạ, chú Lục định giới thiệu cho cháu à?” Lục Thắng đặt đũa xuống “Thực lingf mà nói thì cũng có đối tượng muốn giới thiệu đấy, chỉ sợ cháu không ưng thôi.” Trần Tông Nguyên bất ngờ cười “Vâng, đúng là không ưng ạ.” Trần Vinh lập tức nhìn sang anh bằng ánh mắt cảnh cáo “Tông Nguyên.” Lục Thắng hiểu ý, không nói thêm gì mà chuyển sang chủ đề khác.
Trần Tông Nguyên vẫn ít nói như mọi khi, còn Trần Chi thì ăn không thoải mái lắm, một là vì món đậu phụ Ma Bà này quá cay, hai là chân của Trần Tông Nguyên không mang giày, nó đang giẫm lên dép của cô, khiến cô căng cứng người, không dám cử động.
May mà bữa cơm gia đình này cũng không kéo dài quá lâụ Lục Thắng nhận được cuộc điện thoại nên phải rời đi trước.
Trần Tông Nguyên cũng đã gác đũa từ lâu, lúc này anh đang khoanh tay nhìn Trần Chi ăn cơm.
Trần Chi ăn không tập trung, vị cay khiến cô ho sặc sụa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, họ mãi không dừng được.
Trần Tông Nguyên vỗ nhẹ vài cái vào lưng cô “Ngốc nghếch, không biết ăn cay thì đừng có ǎn." Trần Chi uống ngụm nước, ăn qua loa thêm vài miếng rồi quyết định lên lầu làm bài tập, nhưng bàn chân của Trần Tông Nguyên vẫn không hề có ý định rời khỏi đôi dép của cô.
Trần Chi không còn cách nào khác, đành phải nhìn sang anh cất tiếng “Em phải làm bài tập rồi.” “Ừ, thì đi đi.” Trần Tông Nguyên chống cằm, lấy điện thoại ra chơi.
Trần Chi nói “Dép của em.” Trần Tông Nguyên như thể không nghe thấy, cơ thể không động đậy.
Trần Chi quyết định đứng lên, cố gắng rút chân ra phía saụ Sức lực của Trần Tông Nguyên lớn hơn nhiều, huống chi là anh cố ý, cô kéo chân mãi không ra, thậm chí đứng cũng không vững.