⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

ý hứa với bà việc tìm đối tượng, không khỏi tức giận trừng cô “Tiểu Lục đang làm gì à, là đang giúp con đấy.” Khương Phi nặng nề hít vào một hơi, còn chưa kịp nổi điên, bàn tay đang siết chặt tay cô bỗng nhiên thả lỏng, dịu dàng xoa bóp.
Ăn cơm xong, Lục Bách Trình ra ban công nghe điện thoại, Khương Phi ở trong bếp giúp An Mộng Như rửa chén.
Tiếng nước chảy ào ạt, lẫn với thanh âm của An Mộng Như “Tiểu Lục vẫn chưa có người yêu sao?” Trong lòng Khương Phi rơi lộp bộp, cố làm ra vẻ chế giễu “Sao vậy, mẹ muốn con giới thiệu mấy cô gái cho cậu ấy sao?” “Mẹ chỉ là không tiện hỏi thăm thôi, nhưng dù sao nó cũng không có gì phải gấp gáp.” “Cậu ấy cũng chỉ lớn hơn con vài tháng, vậy con cũng không có gì phải gấp.” “Giống nhau chỗ nào?” “Khác nhau chỗ nào ạ?” “Dì An.” Mắt thấy trận cãi vã mới lại sắp đến thì sau lưng lại truyền đến tiếng Lục Bách Trình, hai người cũng dừng luôn cuộc nói chuyện và đồng thời quay đầu lại.
Lục Bách Trình im một lúc mới cất lời nói mình còn có việc, phải đi trước.
Khương Phi nghe xong vội vàng rửa tay “Em không có xe, tiện thể cùng đi đi.” An Mộng Như bất mãn, “Ngày mai không phải là cuối tuần sao, ở nhà một đêm đi.” “Hôm khác đi mẹ, mấy ngày nay con nhiều việc quá.” Bây giờ sao cô dám ngủ lại, Lục Bách Trình mà đi, không chừng An Mộng Như lại tiếp tục câu chuyện vừa rồi.
“Được rồi.” An Mộng Như cũng tiện thể sai cô, “Vậy lát nữa tiện đường đi vứt túi rác luôn đi.” “Đã biết ạ.” Rời khỏi nhà, mưa cũng đã tạnh.
Vứt rác xong, trời sau mưa trở nên ẩm ướt làm Khương Phi cảm thấy lạnh, cô cài lại nút áo khoác, áo lại không có túi, cô chuyển tầm mắt, rồi đút tay vào trong túi áo khoác của Lục Bách Trình.
Lục Bách Trình cụp mắt nhìn cô, lạnh giọng nói “Em nói anh nghe xem, thích người kiểu gì, anh để ý hộ em.” Sắc mặt Khương Phi phơi phới, “Anh định làm thật đấy à, thật sự không vui đâụ” “Dì An nghiêm túc như vậy, anh cũng không dám lơ là.” “Vậy không phải anh biết cả sao, hỏi em làm gì nữa?” “Nói anh nghe thử xem nào.” “Anh cứ tự luyến như vậy hả?” Khương Phi chọc cánh tay anh, “Muốn nghe em khen anh chứ gì?” Từ lúc trên bàn cơm An Mộng Như nhờ kiếm mối cho cô, sắc mặt Lục Bách Trình đã bắt đầu khó coi, ra sân thượng gọi hai cuộc điện thoại, hút một điếu thuốc, trên người ám một chút mùi thuốc, nhờ mùi đất xông lên trong không khí lấn át đi mới không ngửi thấy rõ ràng.
Nghe Khương Phi nói vậy, anh rốt cuộc cũng cười, sau đó đưa tay vào túi áo nắm tay cô “Đến chỗ anh hay chỗ em?” Khương Phi giả vờ không hiểu “Không phải anh còn việc phải làm sao?” “Không nói vậy làm sao cứu em ra khỏi nhà được.” “Úi chà, anh lừa mẹ em, hôm nào em sẽ tố cáo anh cho mà xem.” Lục Bách Trình lại nói “Không lạnh sao?
Nép lại gần anh một chút.” Lúc này cũng vừa vặn đi qua đoạn đường tối, Khương Phi hừ lạnh “Sợ tối thì cứ nói đại đi, em cũng có cười anh đâu mà lo.” Thuở bé Lục Bách Trình bị quáng gà, sau này mặc dù đã khỏi bệnh nhưng di chứng sợ bóng tối vẫn còn đó, dù đi đến đâu cũng phải để đèn đuốc sáng choang, bởi vì che giấu tốt nên cũng không mấy người biết việc này.
Trước đây tan học đi về đường


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡