⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 25

lương thế này.” Hạ Chân Ngọc cảm thấy chính mình gặp may, bằng không sao có thể được Chu Cẩn Vũ khen ngợi, hơn nữa ngày đó mình cũng làm không được tốt.
Chu chủ nhiệm nói tiếp “Lúc Quách chủ nhiệm trở về, cảm thấy cô chính là phúc tinh của cơ quan, hôm đó nếu Chu thị trưởng thật sư truy cứu thì sẽ lớn chuyện, vì chuyện hạng mục của bên tòa Thị chính là công tác trường kỳ, thường xuyên phải đến các thành phố để họp và báo cáo công tác, nên muốn cô chuyển qua bên đó công tác.” “Chu chủ nhiệm, cảm ơn các vị lãnh đạo ưu ái đối với tôi.
Tôi công tác ở đâu cũng sẽ cố gắng hết sức hoàn thành công việc được giao.
Nhưng nếu tôi nhận ưu ái của Chu thị trưởng thì có phần gượng ép, tôi sợ về sau nếu chẳng may…” Hạ Chân Ngọc cảm thấy mình phải nói cho rõ, bằng không hiện tại mọi người đều cho mình là phúc tinh, nhưng khó bảo đảm lần sau có được may mắn như thế không hay bản thân lại mang đến tai họa.
“Đừng vội, tôi hiểu ý của cô.
Cô yên tâm, nếu thật sư có chuyện gì xảy ra, mọi người đều được yên ổn sao.
Chuyển công tác mới cho cô chính là đổi ngành của cô, trực tiếp đi làm ở trung tâm tin tức kỹ thuật công trình, cũng không cần phải làm gì, chỉ cần phụ trách phần bảng biểu báo cáo, nhưng cô phải nhanh chóng nắm rõ toàn bộ hạng mục, về sau, Quách chủ nhiệm đi đâu họp, cô sẽ đi theo.” Ra khỏi văn phòng Chu chủ nhiệm, Hạ Chân Nọc có chút lâng lâng.
Vừa rồi Chu chủ nhiệm nói trong công việc mới, ngoại trừ tiền lương thì tất cả các đãi ngộ khác cô đều giống nhân viên chính thức.
Cô thật cao hứng, tuy vẫn là nhân viên hợp đồng những đãi ngộ không khác gì nhân viên biên chế cả.
Bất quá cô có chút lo lắng, tất cả mọi người đều cho rằng do mình làm Chu thị trưởng vui vẻ nên mới tránh được một kiếp, kỳ thật cô biết rõ mình làm gì có khả năng đó, nếu sau này thậtsự có chuyện gì, mình sẽ trở về với vốn dĩ của mình mà thôi.
Lo lắng một hồi, cô lại nghĩ thông suốt, sợ cái gì dù sao cô được hay không là do cấp trên nói, chứ cô không nhận công, hiện tại lại được là 60% đãi ngộ, đã là nhiều lắm rồi, nên gọi thông báo cho Cao Mai Lệ rồi đi ăn mừng.
“Đi chứ, cậu phát tài rồi, Hạ Chân Ngọc Cậu đã từ cá chép hóa thành rồng rồi.” Được ăn tiệc hải sản, Cao Mai Lệ cười híp mắt, cuối cùng Chân Ngọc đúng là hết khổ.
“Đừng nói lung tung, mình vẫn còn là nhân viên hợp đồng.” Hạ Chân Ngọc tuy nói thế nhưng miệng không giấu được nụ cười.
“Được rồi, trước mặt mình cậu đừng có giả bộ, mặc kệ cái gì biên chế hay không biên chế, chỉ cần có tiền không ít là được.
Lúc này mẹ chồng cậu nên xem trọng cậu một chút rồi, bây giờ lương của cậu cũng đâu kém gì Lý Nguy.” “Sau khi kết hôn, bà ấy đối với mình cũng tốt, không có tình huống gì khó xử, bất quá phải đi học một khóa nấu ăn mới được.” Hạ Chân Ngọc nói.
Tống Quyên đối với cô ngoại trừ việc không hài lòng chuyện cô không thể nấu ăn, những việc khác thì vẫn ổn.
“Học nấu ăn, mình đồng ý, vậy mới đúng đạo, nhưng cậu có thời gian sao?
5h tan tâm, phải đi đi đến nhà ga chen chúc trong tàu điện ngầm, về nhà sớm nhất cũng 7h đi.
Nấu cơm xong còn phải dọn dẹp, ngày mai


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡