Chương 9
nhiên nếu anh ta có làm cũng sẽ làm không tốt.
Mà cũng bởi vì trong tay Hạ Chân Ngọc còn lại không có bao nhiêu tiền, nhà họ Lý cũng không bỏ ra nhiều tiền lắm, cho nên vừa đến ngày nghỉ cô liền cùng Cao Mai Lệ đi khắp nơi khảo sát giá cả, chờ đến lúc tất cả mọi việc đã được chuẩn bị tốt thì người cũng mệt mỏi và gầy đi mất một vòng.
Rất nhanh đã sắp đến ngày tổ chức hôn lễ, trước đó nửa tháng Hạ Chân Ngọc đã gửi cho đồng nghiệp thiệp mời, chị Trần cầm thiệp mời nhìn nhìn hỏi “Chân Ngọc à, khách sạn Hồng Hạnh mà em tổ chức lễ cưới là ở đâu vậy?” Các đồng nghiệp khác cũng nói là không biết nơi đó, hỏi đường đi đến như thế nào, Hạ Chân Ngọc nói khách sạn đó nằm ngay chỗ rẽ ở đầu đường, ngay tại chỗ ngã tư cách cơ quan không xa rất dễ tìm.
Nghe Hạ Chân Ngọc nói xong, ánh mắt của nhóm đồng nghiệp dâng lên rất nhiều hàm ý, chị Trần là người đầu tiên không nhịn được nói “Chị nhớ ra rồi, khách sạn đó có thể tổ chức hôn lễ sao?
Mỗi ngày đi làm chị đều đi ngang qua chỗ đó, địa điểm đó không phải là có chút nhỏ à?” Hạ Chân Ngọc cười nói “Việc này là do em đặt khách sạn muộn quá, đáng nhẽ cần phải đặt chỗ ở khách sạn sớm trước nửa năm, hậu quả là hiện tại những khách sạn lớn hơn một chút đều đã kín lịch, em không còn có cách nào khác.” Chị Trần nghĩ nghĩ một chút nhưng cũng không nói gì, xoay người sang bên cạnh cùng người khác nói chuyện phiếm, Hạ Chân Ngọc thấy mấy người đồng nghiệp không hỏi gì nữa liền bước đi quay về bàn của mình để làm việc, nhưng ngẫu nhiên nghe thấy những âm thanh ở phía bên kia truyền đến “Để tiết kiệm tiền phải không?”, “Không thể nào, đã bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy để mua nhà cơ mà.”… Họ nói rất nhiều chuyện linh tinh nhưng cô cũng đành phải giả bộ như không nghe thấy cũng không để ý tới, bởi trên thực tế cô đúng là không có tiền.
Đến hôm trước hôn lễ một ngày, Cao Mai Lệ ở lại nhà Hạ Chân Ngọc, bởi vì ngày hôm sau bốn giờ sáng đã phải rời giường quay qua quay lại trang điểm, gần đến năm giờ thì đã trang điểm xong, áo cưới đã được người nhà hỗ trợ mặc vào, nhìn cha mẹ bận rộn vất vả thu dọn căn phòng, Hạ Chân Ngọc liền thấy không đành lòng.
Điều kiện kinh tế trong nhà cô không được tốt lắm, cha mẹ cô chỉ là công nhân bình thường, cả đời vất vả làm việc, cuối cùng chỉ có dựa vào mấy đồng lương hưu ít ỏi.
Còn cô thu nhập cũng không cao, chút tiền lương này của cô ngay cả sinh hoạt phí cũng không đủ, càng không nói đến việc hiếu kính với cha mẹ để cho họ có được cuộc sống tốt hơn.
Nghĩ đến mình sắp phải rời xa cha mẹ ánh mắt cô liền có chút mơ hồ.
Tuy rằng vẫn ở trong cùng một thành phố, cũng có thể thường xuyên về thăm, nhưng chính là không đành lòng, cô không muốn rời xa ngôi nhà này, không muốn ở trong lễ mừng năm mới chỉ có hai cha mẹ già cô đơn quạnh quẽ ăn tết.
“Haizz, Chân Ngọc, cậu làm sao vậy?
Còn chưa tới lúc xuất giá đâu mà khóc, trang điểm đều nhòe hết rồi.” Thật ra Cao Mai Lệ biết Hạ Chân Ngọc đang đau lòng, cha mẹ ở trong lòng Hạ Chân Ngọc là quan trọng nhất, có khi cô thà để bản thân mình tiết kiệm cũng muốn mua cho cha